XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.

ng Mộ có chút sửng sốt, từ trước đến giờ ông không bao giờ ép buộc cô. Trong đầu lặp tức hiện lên những thứ sắc nhục, hình ảnh dâm mị kia, bà cắn môi dùng cả hai tay và chân đấm đá ông. Vinh Kiến Nhạc bị Hồng Mộ khác thường kích như vậy làm cho nổi giận, bắt được hai tay của bà rồi đè bà lại: "Nổi điên làm gì?"
Trong lời nói của ông nồng nặc rượu cồn làm cho bà nhíu chặt mày lại, ánh mắt chán ghét nhìn ông: "Cút ngay, tôi ngại bẩn."
Lặp tức trong hai mắt Vinh Kiến Nhạc có cuồng phong tụ tập, ông nắm chặt lấy cằm, cúi người tìm đôi môi của bà. Hồng Mộ đánh không lại ông, tránh né hô: "Vinh Kiến Nhạc, ông TMD buông tay cho tôi. Đồ không biết xấu hổ, đã từng chạm vào con tiện nhận kia thì đừng đụng vào tôi ."
Vinh Kiến Nhạc dừng lại tất cả động tác, bắt được trọng điểm trong lời nói của bà, "Cô ta....Tìm em rồi hả ?"
Hồng Mộ không nói lời nào, nghiêng đầu lẳng lặng nằm. Vinh Kiến Nhạc đưa tay gạc hết mớ tóc lộn xộn của bà ra, trên gương mặt tái nhợt, có nước mắt trong suốt chảy xuống. Lòng của Vinh Kiến Nhạc nhảy thình thịch, cô....khóc? Có một cảm giác không xác định được vẽ sống động trong lòng của ông. Ông ôm lấy bà, thay bà lau nước mắt trên mặt: "Thật xin lỗi, tôi....Uống nhiều quá. Bà xã, đừng khóc."
Hồng Mộ nức nở, cúi đầu ở trong lòng ông, không tiếng động mà rơi lệ. Vinh Kiến Nhạc ôm sát bà, nhẹ nhàng ma sát ở bên cổ bà: "Em vẫn còn cần tôi sao? Chỉ cần em gật đầu, những thứ này căn bản không phải là vấn đề."
Ông gắt gao nhìn chằm chằm bà, chỉ sợ sẽ bỏ qua bất kỳ một tia biến hóa nào ở trên mặt bà. Hồng Mộ giương mắt, âm thanh khàn khàn: "Ông thật sự không hiểu vấn đề ở chỗ nào? Vấn đề là ông lại lên giường của cô ta, hiểu không?"
Sắc mặt Vinh Kiến Nhạc tái nhợt, sau lưng đều là lạnh. Giữa hai hàng lông mày hiện lên vẻ đau thương: "Mộ Mộ."
"Đừng gọi tôi...." Bà nhẹ nhàng đè ép huyệt thái dương. "Chúng ta ở riêng đi, ông và người yêu của ông ở cùng một chỗ. Tôi sẽ dẫn tiểu Hưởng về nước Mỹ."
Vinh Kiến Nhạc mở to mắt, phương tấc đại loạn*, một lần nữa ôm lấy bà: "Không cho phép, tôi không cho phép. Ai cho em đi, em và tiểu hưởng chính là tất cả của tôi. Không ai cướp đi được, chứ đừng nói là một Tống Hải Thanh."
(Phương tấc đại loạn: Mô tả một tâm trạng xấu, suy nghĩ hỗn loạn)
Hồng Mộ bị ông ghìm chặt dường như không thở nổi, bà thở dài nói: "Ông cần gì phải làm vậy, chúng ta ở chung một chỗ như vậy, đối với người nào cũng không tốt. Tống Hải Thanh cố chấp vì ông nhiều năm như vậy, ông cũng nên...." Bà dừng một chút, mới nói tiếp: "Nếu không thương, ở chung một chỗ cũng không có ý nghĩa gì. Tôi cũng không muốn, tiểu Hưởng sẽ có một người cha như vậy."
"...." Tay Vinh Kiến Nhạc nắm cả bả vai bà chậm rãi rơi xuống, tiếp theo là trầm xuống ....Còn có trái tim đã sớm rách nát đến không chịu nổi.






Vinh Hưởng ngậm điếu thuốc trong miệng, còn chưa châm lửa. Nhìn về phía màn hình máy vi tính, tâm tư đã phiêu dạt tới nơi nào. Nghe thấy tiếng gõ cửa, anh quay lại, nắm đấm cửa nhẹ nhàng xoay, Hồng Mộ đã bước vào. Vinh Hưởng vội vàng rút điếu thuốc trong miệng, ném thẳng vào thùng rác.
Hồng Mộ cười liếc anh một cái: “Giấu cái gì, đã sớm biết rồi.”
Vinh Hưởng hậm hực xoay ghế tiếp tục rê chuột. Hồng Mộ đi tới chiếc sofa bên cạnh anh ngồi, ánh mắt thâm trầm dõi theo khuôn mặt anh hồi lâu.
“Mẹ và cha con chuẩn bị làm thủ tục ly thân.”
“Oh.”
“Không phải trước kia con luôn muốn cùng mẹ rời khỏi nơi này sao?”
Vinh Hưởng quay người không dám đối diện với bà, hạ thấp mắt lên tiếng: “Hiện tại không muốn nữa.”
“Vì sao?”
“…”
Hồng Mộ chăm chú nhìn anh, lông mày càng chau càng sâu, “Tiểu Hưởng, có phải là
con …...”
“Không phải!” Vinh Hưởng chưa thèm nghĩ ngợi đã vội phủ nhận, anh thậm chí còn chưa biết Hồng Mộ định nói gì. Chỉ là lúc đó nhịp tim không tự chủ mà đập loạn.
Hồng Mộ cười cười, dáng vẻ vẫn ôn hòa như cũ, “Mẹ còn chưa kịp nói hết đã phủ nhận rồi, là như vậy đúng không?” Bà trêu chọc con trai, “Không ngờ con trai mẹ cũng biết yêu sớm, là con gái nhà ai thế, cô gái đó như thế nào? Nói mẹ nghe xem, mẹ con rất sáng suốt đó. Chỉ cần không ảnh hưởng đến học tập, mẹ sẽ không phản đối.”
“Mẹ nói bậy gì vậy!” Vinh Hưởng thở phào nhẹ nhõm, làm mặt lanh không để ý đến Hồng Mộ.
Hồng Mộ dựa vào máy tính bên cạnh anh, nâng cằm anh nhìn ngắm, “Con trai mẹ đẹp trai như vậy, chắc hẳn cô nữ sinh kia cũng rất xinh đẹp?”
Trong đầu Vinh Hưởng hiện lên ngũ quan thanh tú của Vinh Nhung, trong lòng không khỏi cười nhẹ, có chỗ nào xinh đẹp chứ, chính là một con chim sẻ nhỏ.
Hồng Mộ nhìn thấy mặt anh hiện ra vẻ nhu hòa, không khỏi cười thầm, từ từ nói, “Không phải là cô bé Tưởng Mạch thường tới nhà chơi đó chưa? Dáng dấp rất dễ thương.”
Vinh Hưởng thiếu chút nữa nghẹn thở trừng mắt nhìn Hồng Mộ, “Mẹ chớ nói nhảm.”
“…..” Hồng Mộ mím chặt môi làm động tác kéo khóa, trong lòng lại mơ hồ có chút lo lắng. Nếu như Vinh Hưởng không muốn, bà sẽ không éo buộc anh. Nhưng để anh một mình ở lại thì