80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giai Thoại Anh Và Em

Giai Thoại Anh Và Em

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.

ật lâu trong ngực cô cũng không lên tiếng. Vinh Nhung nghe tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ báo thức, trong đầu vo cùng hỗn loạn, ngón tay vừa chạm được vật gì đó dưới gối đã sợ hãi rụt lại.
Cô vẫn còn có chút sợ hãi, không thể quyết tâm đối với anh.
Vinh Hưởng rất yên tĩnh, hô hấp nhẹ nàng, Vinh Nhung vuốt theo sợi tóc của anh, tham luyến xoa lên đôi mắt anh. Vinh Hưởng hơi bất an giật giật, sau đó lại nặng nề ngủ thiếp đi trong ngực cô.
Vinh Nhung ghé vào tai anh, nhỏ giọng nủ non, “Anh, em yêu anh, vĩnh viễn yêu anh….”
Lúc Vinh Hưởng có cảm giác sắc bén xuyên qua ngực, bất chợt có khoái cảm của sự giải thoát. Anh mở mắt ra, nhìn thấy ánh mắt hoang mang không hề có tiêu điểm của Vinh Nhung.
Trong tay Vinh Nhung đang siết chặt con dao gọt trái cây, nước mắt lướt qua khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt mất hồn nhìn chăm chú vào lồng ngực đẫm máu của anh, vết máu chói mắt nhanh chóng lan tràn thành những đường cong tươi đẹp trên áo sơ mi anh mặc. Vinh Nhung sững sờ, ngón tay run rẩy rũ xuống đầu gối, mờ mịt nhìn Vinh Hưởng, không biết nên làm thế nào.
Sắc môi Vinh Hưởng bắt đầu chuyển sang nhợt nhạt, ánh mắt mệt mỏi âm trầm nhìn cô chăm chú, nhưng vẫn nỗ lực giơ tay về phía cô. Vinh Nhung khóc thành tiếng, rốt cuộc cũng ý thức được mình đã khiến suy nghĩ điên cuồng nhất trong lòng thành sự thật.
“Anh …..” Vinh Nhung thận trọng ôm lấy anh, run rẩy, chỉ sợ cô không cẩn thận sẽ làm anh đau, “Thật xin lỗi, em không biết, em không biết sao lại như vậy…..” Cô nói không ra lời, hành động vừa rồi giống như là vô thức. Căn bản là cô không biết mình đang làm cái gì, chỉ vừa nghĩ như thế, đã thật sự làm rồi.
Vinh Hưởng cúi đầu nhìn màu đỏ chói mắt trước ngực, giống như không thể tin được, nhưng lại cảm thấy có chút đúng. Chỉ là, cô thật sự hận anh tới như vậy sao? Trong lòng không nén nổi nỗi bi thương, lại có chút tự giuêũ, giờ khắc này, cảm giác đau nhói trên thân thể bây giờ cũng không thể so sánh với mối nghi hoặc trong lòng.
Vinh Nhung hốt hoảng gọi 120, rũ mắt quỳ xuống bên cạnh anh, không cầm nổi nước mắt, “Mới vừa rồi em, vẫn muốn, cứ thế mà chết đi cũng tốt. Chúng ta cùng chết, như vậy, sẽ chỉ có mỗi chúng ta. Thực sự chỉ có mỗi chúng ta.”
Lông mi của Vinh Hưởng khẽ run, nắm lấy tay cô, cũng không lên tiếng, chảy quá nhiều máu khiến anh đã không còn hơi sức. Lúc này, ngay cả năng lực suy nghĩ anh cũng không có.
Càng không để ý được tới Vinh Nhung, dù cho có điều gì đó không hợp lý.






Khi Vinh Kiến Nhạc biết tin Vinh Hưởng nhập viện, thì đã đem hết mọi thứ ném ra sau đầu, vội vội vàng vàng chạy tới bệnh viện. Khi nhìn thấy Vinh Nhungthì ông lặp tức trầm mặc, một câu cũng không nói với cô, đối với đứa con gái này, không phải là ông chưa từng có ý định không tiếp nhận.
Nhưng biết khi ông biết con trai mình lại làm loại chuyện trái luân thường đạo lý đó thì.... sâu trong lòng ông đã quyVinh Nhungvà Tống Hải Thanh là cùng một loại, nói cho cùng thì vẫn không có tình cảm với cô. Trong lòng ông không có qua nhiều tình yêu có đứa con gái này. Cho nên lần này khi nhìn thấy con trai của mình đang nằm trên giường bệnh, anhcó chút tức giận lay sang cô.
Dĩ nhiên là Vinh Hưởng không hy vọng sẽ nhìn thấy Vinh Kiến Nhạc, vẻ mặt của anh chỉ hờ hững qua loa. Cuối cùng Vinh Kiến Nhạc trước khi đi, ông nhìn Vinh Nhung thật sâu xa. Trong lòng Vinh Nhungcó chút ái náy, nhưng biểu hiện lại chột dạ, yên lặng ngồi ở cạnh giường bệnh gọt táo cho Vinh Hưởng.
Lưỡi dao sắc bén xẹt qua lớp thịt trên quả, cô thậm chí có thể nghe âm thanh rất rõ ràng, trong lòng không khỏi nghĩ tới, nếu cây dao này đâm vào trong ngực của anh thì anh sẽ đau nhói tới cỡ nào?
Vinh Hưởng nhìn chằm chằm cômột hồi, sau đónắm lấy tay của cô, "Đừng suy nghĩ bậy, anh không sao. Em chỉ cần an tâm sống bên cạnh anh là được rồi."
Vinh Hưởng không bỏ cô ở lại cái nơi mà khắp nơi đề là áo khoác trắng vàmùi vị của thuốc sát trùng, anhđã từng nhìn thấy các bện nhân tâm thần khi phát bệnh sẽ bị đối đãi như thế nào. Anh không bỏ được, quá khứ anh đã làm nhiều chuyện tổn thương cô, đến lúc muốn bồi thường cho cô thì cô lại không cho anh cơ hội nào.
Sau khi vết thương của Vinh Hưởnghồi phục không bao lâu thì toàn bộ giao chuyện của Vinh thị đều giao cho Arvin phụ trách. Thời gian còn lại hầu như anh luôn ở cùngVinh Nhung, Vinh Nhung không muốn nói, hơn nữa đều dành rất nhiều thời gian để ngủ.
Trong lòng Vinh Hưởngnhư bị đè nén, nhưng mà trong khoảng thời gian hai người ở bên cạnh nhau, tâm tình của anh trở nên nhẹ nhõm hơn so với bốn năm trước nhiều. Anh từ từ ý thức được, cái anh muốn, thật ra thì chỉ là một cuộc sống đơn thuần thôi. Quanh đi quẩn lại, số mạng của bọn họ bị đùa giỡn đến cuối cùng anh mới hiểu được cái gì là quan trọng nhất.
Arvin gọi tới hỏi xemn nên xử lý chuyệncủa Vinh Kiến Nhạc và Tống Hải Thanhnhư thế nào, Vinh Hưởng cầm điện thoại từ chối thật lâu, cuối cùng mệt mỏi nói, "Trước tiên trì hoãn lại đi...."
Chuyện Vinh Hưởng ưa làm nhất vào