Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
ung Nhung, em có đồng ý sống với anh không? Không có người khác, chỉ có hai chúng ta.”
Vinh Nhung nghe trộn lẫn trong âm thanh gào thét của tàu điện ngầm, một trận rùng mình lướt qua cổ cô, cô ngây ngẩn cả người, hé miệng ngước đầu nhìn anh. Tới bến, Vinh Nhung không có thời gian nói với anh thêm câu nào nữa, trên thực tế, cô cũng chưa có đáp án. Hoặc là, đáp án kia, cô không dám đánh cược.
Vinh Hưởng từ từ buông tay cô, nỉ non bên tai cô, “Suy nghĩ thật kỹ, anh nghiêm túc.”
Vinh Nhung đứng bên ngoài cửa, nhìn cậu thiếu niên bên trong xe đang mỉm cười với mình, cửa đóng lại, tàu điện ngầm gào thét đi tiếp, tất cả đều giống như một trận ảo giác được sinh ra lúc sáng sớm chưa tỉnh ngủ.
Không có người khác, chỉ có hai người bọn họ? Cuộc sống như vậy, là khát vọng kiếp trước cô không đạt được, kiếp này, thật sự có thể không?
*
Hồng Mộ và Vinh Kiến Nhạc vẫn chưa hoàn tất thủ tục ly hôn, có lẽ còn đang đợi Vinh Hưởng đủ mười tám tuổi để có quyết định riêng của anh. Mà Vinh Hưởng, vẫn là dáng vẻ thờ ơ, hình như đối với chuyện gì cũng không quá quan tâm hay để ý. Vinh Nhung không dám tự luyến mà nghĩ rằng anh đang chờ quyết định của cô, ngược lại, cô cảm thấy, cho dù mình có quyết định như thế nào, cũng không thể quản được Vinh Hưởng.
Cho tới bây giờ anh cũng không phải là người sẽ lắng nghe ý kiến của người khác, để ý cảm nhận của người khác.
Ngày tháng dần trôi, bọn họ vẫn tiếp tục duy trì hình thức sống chung không mấy tự nhiên như thế. Lúc Vinh Nhung không thích, Vinh Hưởng cũng sẽ không ép buộc. Chẳng qua là càng ngày càng dính lấy cô, hầu như Chủ nhật nào cô về nhà cũng vô lại muốn ngủ cùng cô, còn cùng nghiêm túc nói, không ngủ chung sẽ bị mất ngủ.
Vinh Nhung cảm thấy mấy cái lý do của anh càng ngày càng vớ vẩn, cũng chẳng thèm để ý tới nữa, mặc cho anh dán vào mình giở trò.
Thói quen thật ra là một thứ rất đáng sợ, Vinh Nhung chợt phát hiện ra, trải qua một kỳ nghỉ đông, sau khi trở lại trường học cô bắt đầu bị mất ngủ. Bên cạnh không có người kia, mới có thể nhận ra ban đêm cô cực kỳ nhớ nhung hơi thở của anh, còn có hơi ấm cơ thể anh. Vinh Nhung cảm nhận được nguy cơ, cho nên bắt đầu đối xử lạnh nhạt với Vinh Hưởng.
Vinh Hưởng vẫn tới đón mặc cho ai đó bận rộn, bất đắc dĩ cười, mèo hoang nhỏ không thành thật lại bắt đầu giận dỗi rồi. Bé nhím nhỏ lại bắt đầu co lại, bộ dạng phòng ngực khiến cho tâm tình anh có chút như đưa đám. Anh thở dài, yên lặng nghĩ, con đường này đúng là vẫn còn dài đằng đẵng.
Giữa hai trái tim, thì ra lúc gần có thể rất gần, một khi đã xa cách, dù có dùng gấp trăm ngàn lần hơi sức cũng không thể tiến sâu vào trong lòng đối phương được nữa.
Trong lúc hai người đang ở trạng thái này thì Vinh Nhung bị một cú điện thoại xa lạ đánh thức. Cú điện thoại kia, giống như đến từ bên kia Đại Dương. Vinh Nhung nghe giọng nói trong điện thoại rất xa lạ, thậm chí rất khó phát hiện ra giọng Trung, chỉ mơ hồ nhận được một cái tin tức: Tống Hải Thanh, đã xảy ra chuyện.
Sau khi Vinh Nhung cúp điện thoại thì toàn thân đều run rẩy, đầu óc hỗn loạn không còn rõ ràng. Kế tiếp nên làm cái gì nên làm cái gì, cô hoàn toàn không có khả năng suy nghĩ một cách logic nữa, chỉ có thể bất lực ngã ngồi xuống dưới sàn nhà, hồi lâu sau, cô run rẩy bấm dãy số đã thuộc nằm lòng, nghe được giọng nói bình tĩnh lại thuần hậu của đối phương thì những giọt nước mắt cũng không thể kìm nén được nữa mà lăn dài.
Vinh Nhung nắm chặt tay thành quyền, giọng nói hấp tấp mang theo sự bất lực, trống rỗng mờ mịt, “Anh, mẹ em, mẹ em…. Chết …..”
Tống Hải Thanh đi mười năm, thỉnh thoảng sẽ gửi email về, lác đác vài chữ, chủ yếu là ảnh chụp cùng những người đàn ông xa lạ. Hai năm đầu tiên, Vinh Nhung còn biết người đàn ông trong ảnh. Là tổng giám đốc công ty bất động sản mà bà ấy đang làm việc, độ tuổi trung niên, Tống Hải Thanh cũng chưa bao giờ đề cập tới gia cảnh của ông ta. Nhưng Vinh Nhung đoán rằng, ông ta cũng đã có gia đình.
Đổi đi đổi lại vài người, đến bây giờ, người đàn ông xuất hiện trong hình, Vinh Nhung hầu như không quen biết, cũng không nhớ rõ là lần trước có phải gương mặt này hay không. Chẳng qua cô có thể thấy rõ ràng, những người đàn ông trong hình người sau trẻ hơn người trước.
Mà gương mặt của Tống Hải Thanh, đã không còn kiều mị như xưa nữa rồi.
Vinh Nhung đã quen với chút chuyện này nên cũng chẳng hề chấp nhất nữa, đọc Email của bà ấy, bình thản trả lời: Tất cả đều tốt, không cần suy nghĩ.
Mỗi lần đều là những câu trả lời y hệt nhau, Vinh Nhung đoán là Tống Hải Thanh cũng sẽ không để ý. Chẳng qua cô cũng không ngờ tới, mười năm rồi Tống Hải Thanh cũng chưa từng cắt đứt liên lạc với cô. Thậm chí hôm qua còn cố ý gọi điện thoại tới chúc cô sinh nhật vui vẻ.
Trong mắt Vinh Hưởng che giấu ý cười, nhẹ nhàng gật đầu, “Hả? Già?” Vinh Hưởng chợt vươn tay, động tác nhanh nhẹn khiến Vinh Nhung phản ứng không kịp, hai tay anh lập tức chui vào trong quần áo. Ngón tay lướt trên eo cô, không hề lưu l