Tác giả: Lại Sơ Cuồng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2585 lượt.
.
Giữa mùa đông băng giá, thân hình này lại như ánh mặt trời chiếu rọi ấm áp, quả thực sáng như lửa, khiến không ít cô gái đi ngang qua phải vô tình dừng bước lại, ánh mắt đặt trên người vị nước ngoài dễ nhìn này.
“Xin hỏi, ngài muốn mua thứ gì sao?” Tô Mộc Vũ vội phản ứng.
Hắn có mái tóc vàng, cười khẽ một chút, nháy nháy mi mắt khiến cho người ta mặt đỏ tim đập: “Cô bé Trung Quốc, vừa rồi em nói rất tốt, tôi nhìn ra được em rất yêu thích gốm sứ, em là nghệ nhân sao? Tôi tin rằng người có một đôi mắt sáng ngời như em nhất định sẽ tạo ra rất nhiều tác phẩm có linh tính”
Tô Mộc Vũ không nghĩ tới hắn sẽ hỏi như vậy, cười khổ một cái, nói: “Thật xin lỗi, tôi rất kém, nếu ngài muốn mua những tác phẩm giống như thế, tôi có thể giúp ngài giới thiệu vài thứ”
Trên mặt hắn lộ ra biểu tình đáng tiếc, há to miêệng nói: “A! Tôi trễ giờ rồi! Hi vọng chúng ta lần sau còn có cơ hội gặp mặt. Bye cô gái Trung Quốc đáng yêu”
Trước lúc đi, hắn còn trộm hôn lên gương mặt Tô Mộc Vũ một cái.
Tô Mộc Vũ dở khóc dở cười nhìn mái tóc vàng đang vội vàng chạy giữa phố đông người, thân ảnh nhanh chóng biến mất nơi góc đường.
Mỗi ngày nhìn thấy đủ loại khách, Tô Mộc Vũ rất nhanh ném hình ảnh người này ra sau đầu.
Cuối tuần, Tiền Phong như phát điên một mực kéo Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ đi tắm suối nước nóng.
Trời mua đông rất lạnh, suối nước nóng liền trở thành một sức hấp dẫn lớn. Tô Mộc Vũ vốn muốn đọc sách lại bị Tiền Phong nói tới nói lui, đọc sách cũng không yên đành chuẩn bị vài thứ rồi lên xe.
Đến suối nước nòng, thế nhưng lại thấy Phương Thiệu Hoa cùng Vệ Nhu Y cũng vừa tới.
Trong nháy mắt Tô Mộc Vũ nhìn thấy Vệ Nhu Y, cô đã muốn lùi bước. Có lẽ phía sau cô chính là Phong Kính, điều đó đã khiến cô không còn lối thoát.
Cô sợ Vệ Nhu Y, giống như một loại hàng giả sợ nhìn thấy hàng chính hãng, lòng cô lòng tràn đầy e ngại. Cô biết, một khi Vệ Nhu Y ở nơi nào đó, nơi đó ngay lập tức không tồn tại vị trí cho mình.
Tiền Phong dường như nhận thấy mình làm một chuyện rất điên rồ, vì hắn có rủ Phương Thiệu Hoa đi chung, không ngờ Thiệu Hoa lại đưa Vệ Nhu Y đến cùng.
“Bé con” Tiền Phong vỗ nhẹ bả vai Tô Mộc Vũ, trao cho cô một ánh mắt biết lỗi.
Tô Mộc Vũ nhẹ nhàng nở nụ cười, lắc đầu. Cô biết, không phải lỗi của Tiền Phong.
Vậy, là lỗi của ai đây? Nếu phải cố gắng vạch trần lỗi sai, thì tất cả cũng là do chính cô. Sự tồn tại của cô, vốn là một sai lầm.
Thân thể Vệ Nhu Y vẫn rất yếu, luôn luôn ho khan, khuôn mặt trắng như tuyết, cô ấy nhẹ nhàng cười: “Kính, mọi người đến rồi”
Cô ấy khẽ nhìn sang bên cạnh Phong Kính một chút, cười hòa nhã với Tô Mộc Vũ một cái: “Mộc Vũ, xin chào”. Thái độ như vậy, ngược lại khiến cho Tô Mộc Vũ có chút khó nói nên lời.
Tô Mộc Vũ ngại ngùng đáp: “Vệ tiểu thư, xin chào”
Vệ Nhu Y đi tới, thân mật nói: “Trước kia chúng ta đã nói rồi mà, gọi tôi là Nhu Y không phải sẽ tốt hơn sao?”
Tô Mộc Vũ cơ hồ đồng thời nhìn về phía Phong Kính, quả nhiên, Phong Kính hơi nheo mắt lại hiện lên sự kinh ngạc. Hắn cũng không biết, Tô Mộc Vũ đã từng gặp Vệ Nhu Y.
Tô Mộc Vũ theo bản năng muốn giải thích, cũng không phải do cô chủ động tìm Vệ Nhu Y, cô biết, Phong Kính không thích người tự tung tự tác, mà Vệ Nhu Y đúng lúc lại là mức giới hạn của hắn.
Nhưng là không chờ cô giải thích, Phong Kính đã nắm lấy bả vai gầy yếu của Vệ Nhu Y, kéo áo choàng lên kín cổ cho cô ấy, trong mắt mang theo sự trách cứ: “Không phải đã nói với em ra ngoài phải mặc cho kín rồi sao? Trời lạnh như thế, làm sao em chịu nổi?”
Vệ Nhu Y cười nói: “Thiệu Hoa nói các anh đi suối nước nóng chơi, em rãnh rỗi cũng chán nên muốn đi theo. Anh không trách em là quá tốt rồi”
Mà phía sau, Tô Mộc Vũ nhìn hình ảnh ấm áp đến chói mắt kia, há miệng thở dốc, toàn bộ lời nói cuối cùng hóa thành một nụ cười khổ.
Cô ngực, gắt gao nuốt xuống sự chua xót đau đớn không biết đang trào ra từ đâu.
Tiền Phong ở sau lưng cô, đưa tay lên đặt trên vai Tô Mộc Vũ, chớp chớp đôi mắt đào hoa, cợt nhả nói: “Người đẹp, bồi anh đến suối tắm đi. Thân thể ngọc ngà của anh đều vì em là gìn giữ bao nhiêu năm nay”
Tô Mộc Vũ cười cười, cùng hắn đi vào trong.
Nơi này một phòng dành cho hai người, vì thế năm người cùng chia phòng là cả một vấn đề. Cuối cùng đành phải Phong Kính ở cùng với Tiền Phong, Phương Thiệu Hoa ở một mình.
Về phần Vệ Nhu Y cùng Tô Mộc Vũ, Vệ Nhu Y chủ động nói: “Em với Mộc Vũ một phòng đi, con gái tụi em cũng có thể nói chuyện tâm sự. Mộc Vũ, được không?”
Tô Mộc Vũ còn có thể nói cái gì? Chỉ có thể gật đầu.
Suối nước nóng phân chia hai khu nam nữ riêng biệt, ở giữa là một vách ngăn. Tô Mộc Vũ quấn khăn tắm ngâm mình trong nước lại có chút không yên lòng, cô thậm chí còn không biết cô phải ở chung với Vệ Nhu Y như thế nào.
Cách đó không xa, Vệ Nhu Y mỉm cười, nhẹ nhàng vén tóc ra sau tai: “Mộc Vũ, tính ra, đây mới chỉ là lần thứ hai chung ta ở riêng. Tôi cho cô xem cái này”. Cô ấy nhẹ giọng nói.
Vén nhẹ chiếc khăn để một bả vai xinh đẹp, bên trong lại là một vết sẹo dữ tợndo b