Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?

Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?

Tác giả: Kiêu Dương Noãn Noãn

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341256

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1256 lượt.

“Chẳng lẽ tôi nói không đúng sao? Hơn nữa, Lâm Nhất Nhiên cũng có người đàn ông khác, sao cứ phải tìm Trình Tân gây phiền toái?”
Lâm Nhất Nhiên chỉ cảm thấy không hiểu tại sao, cô và Đường Cẩm nhìn nhau một cái, căn bản là không biết bọn họ đang nói gì.
“Trình Tân?” Tân Lương đem hai tay bỏ vào túi quần, dựa lưng vào tường, nhẹ nhàng nở nụ cười, hỏi:“Cô muốn giống như Liễu Tâm Tâm sao?”
Liễu Tâm Tâm cũng là học sinh cấp ba, lớp mười một, vì đã đắc tội với Chiêu Dương nên bị Tân Lương đánh cho cực kỳ thê thảm, đây là chuyện mà tất cả học sinh trong trường đều biết. Hiện tại, Tân Lương nói ra những điều này, không cần nói cũng biết, trong đó có cả hàm ý muốn cảnh cáo. Trình Tân đang đứng im lặng, nghe thấy thế, rốt cuộc cũng không chịu được, chỉ tay vào Đường Cẩm: “Chính là Đường học tỷ nói. . . .nói Lâm học tỷ mua áo sơmi đến mấy ngàn để tặng cho bảo mã vương tử.”
Bảo. . .Bảo mã vương tử?
Lâm Nhất Nhiên trợn tròn mắt, mạnh mẽ quay đầu nhìn Đường Cẩm: Bảo mã vương tử? Lần này thì hay rồi!
Vẻ mặt Đường Cẩm có chút vô tội: Làm sao mà tớ biết được cô ta lại nhớ rõ ràng như thế?
Vậy phải làm sao bây giờ?
Không biết. . . . . .
Lâm Nhất Nhiên liếc mắt, khẽ nhìn Tân Lương đang đứng một bên giằng co, “Cái chuyện bảo mã vương tử này thật ra là hiểu lầm. . . . . .”
“Về sau em thấy Lâm học tỷ đem áo sơmi tặng cho thầy Trần!” Trình Tân cắt ngang lời Lâm Nhất Nhiên: “Em tận mắt nhìn thấy!”
“Thầy Trần?” Nữ sinh đứng ở bên cạnh nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ là. . . . . .”
“Chính là thầy Trần, Trần Tư Tầm!” Trình Tân nói tiếp.
Lời này vừa nói ra, mọi người đều kinh ngạc, Tân Lương cũng không khỏi nhíu mày.
“Tôi nghĩ, chuyện này có lẽ là có hiểu lầm?” Bị Tân Lương che chắn ở phía sau, Chiêu Dương điềm đạm mở miệng, mỉm cười nhìn về phía Trình Tân, “Trình học muội ở cùng một chỗ với Lý Điển chưa được bao lâu, nhìn nhầm cũng là điều khó tránh khỏi.”
Lời nói này mang theo mười phần hàm ý châm chọc, nhưng mà khuôn mặt của Chiêu Dương thì vẫn tươi cười vui vẻ, Trình Tân cũng không biết nói gì, chỉ ngập ngừng nói: “Em. . .là em tận mắt nhìn thấy!”
Nữ sinh tóc dài túm lấy bả vai của Trình Tân: “Thật không? Chính mắt em nhìn thấy?”
Trình Tân gật gật đầu, “Hôm đó là Đường học tỷ nói Bảo mã vương tử, em lại nhìn thấy Lâm học tỷ đem áo sơmi tặng cho thầy Trần.” trông thấy sắc mặt khó coi của Lâm Nhất Nhiên, Trình Tân lại nói thêm một câu: “Nhưng mà vẻ mặt của thầy Trần hình như là không muốn nhận.”
“Chị biết mà.” Nữ sinh tóc dài nhẹ nhàng thở ra, buông bàn tay đang túm bả vai của Trình Tân, giọng nói mang đầy vẻ khinh miệt: “thầy Trần dĩ nhiên là ghê tởm những người như vậy rồi.”
Sắc mặt Lâm Nhất Nhiên tái mét, cô không biết phải nói gì, nữ sinh tóc dài thấy vậy, lại càng khẳng định suy nghĩ của mình là đúng: “Chắc chắn là do cô muốn theo đuổi thầy Trần, nhưng thầy ấy không thèm quan tâm đến cô, hừ, cô cho rằng chỉ dựa vào một cái áo sơmi là có thể làm thầy ấy cảm động sao? Đừng có nằm mơ!”
Đường Cẩm lo lắng nhìn Lâm Nhất Nhiên: “Cô đừng có xuyên tạc! Làm sao cô biết được thầy Trần không thích Lâm Nhất Nhiên?”
“Ôi trời, vậy ý của cô là thầy ấy thích Lâm Nhất Nhiên sao?” Nữ sinh tóc dài kỳ lạ nói: “Đừng đùa chứ!”
“Cô. . . . . . . .”
Đường Cẩm muốn phản bác, nhưng lại không biết nói gì, bỗng nhiên, đôi mắt sắc bén nhìn thấy ở phía đầu hành lang bên kia, có một người vừa từ trong văn phòng bước ra, không nhịn được hô to: “Thầy Trần! Thầy Trần!”
Mọi người cả kinh, Lâm Nhất Nhiên lại càng chấn động, vội vàng nhìn theo ánh mắt của Đường Cẩm, trông thấy ở đầu hành lang bên kia, có một người mặc áo màu xám, không phải Trần Tư Tầm thì là ai?
Đường Cẩm hăng hái kêu lên, Lâm Nhất Nhiên đè lại bả vai của Đường Cẩm xuống: “Cậu kêu thầy ấy làm gì?”
“Ai da, chính là để cho thầy ấy nói nha!” Đường Cẩm gỡ tay Lâm Nhất Nhiên ra, “Thầy Trần, thầy mau qua đây!”
Trần Tư Tầm nghe được giọng nói của Đường Cẩm, anh đẩy đẩy mắt kính nằm trên sống mũi, sau đó đi qua.
Lúc Trần Tư Tầm đến gần, Lâm Nhất Nhiên mới nhìn rõ, hôm nay anh ăn mặc khá nhàn nhã, không phải là áo sơmi, mà là áo len màu xám, tay áo hơi xắn lên, để lộ ra đồng hồ trên cổ tay.
“Thầy Trần, thầy Trần, các cô ấy quả quyết rằng, thầy cảm thấy Lâm Nhất Nhiên thật chướng mắt.” Đường Cẩm kéo Lâm Nhất Nhiên đến bên cạnh Trần Tư Tầm, “Thầy nói xem, Lâm Nhất Nhiên nhìn như thế nào?”
Trần Tư Tầm đem ánh mắt rời đến trên người Lâm Nhất Nhiên, anh không hiểu trong đầu Đường Cẩm đang nghĩ gì, chỉ trầm ngâm một chút: “Thật đáng yêu, khiến người ta yêu thích.”
“Vậy thầy thích Lâm Nhất Nhiên sao?” Đường Cẩm tiếp tục hỏi, có người không nhịn được, bật cười, nữ sinh tóc dài hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt của Lâm Nhất Nhiên càng lúc càng đỏ, cô túm lấy bả vai Đường Cẩm.
Trần Tư Tầm hơi nhíu mày, nhìn Lâm Nhất Nhiên vẫn không chịu ngẩng đầu, trong ánh mắt xẹt qua ý cười: “Thích. . . . . . .”
“Mọi người tụ tập ở đây làm gì vậy?” Giọng nói hung dữ của thầy giám thị vang lên từ phía sau: “Tân Lương, em lại gây chuyện rồi hả?”<