Tác giả: Kiêu Dương Noãn Noãn
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1258 lượt.
ở thành phố B.”
“Ba mẹ em ngày hôm qua về nhà bà nội rồi lại đi đến thành phố S. . . “
“Em không có chìa khóa nhà. . . .”
Sau cùng là vẻ mặt tuyệt vọng, “Đây là Thượng Đế muốn chỉnh chết mình sao. . . . . .”
Trần Tư Tầm trầm ngâm một lát: “Hay là em gọi thử cho Đường Cẩm xem?”
“Đúng nha. . . “ Lâm Nhất Nhiên vội vàng bấm số điện thoại của Đường Cẩm.
“Này, cậu đang ở đâu?”
“Từ Thụy?” Giọng nói của Lâm Nhất Nhiên bỗng lên cao tám phần âm điệu, “Điện thoại của Đường Cẩm tại sao lại ở chỗ anh?”
Trần Tư Tầm nghe vậy hơi nhíu mày,anh lấy điện thoại từ trong tay cô, chỉ nghe giọng nói trêu chọc của Từ Thụy ở đầu dây bên kia: “Sao vậy? Chẳng lẽ chỉ có em và Trần Tư Tầm mới được phép chơi bời, không cho anh và Đường Cẩm vui vẻ hay sao? Em gái Lâm à, em như vậy cũng không đúng rồi, anh. . . . .”
“Cậu nói gì vậy?” Trần Tư Tầm hơi quát to: “Đứng đắn một chút!”
“Ôi, nhanh như vậy đã đổi người rồi.” nói là nói thế, nhưng Từ Thụy cũng không có chút giật mình, “Chỉ đùa một chút thôi mà, cậu đừng nóng, cẩn thận dọa em gái Lâm sợ đấy.”
Nổi giận với cái loại người này thì sớm muộn gì cũng tự làm mình tức chết, Trần Tư Tầm dứt khoát nói: “Đường Cẩm đâu?”
“Tụi tớ đang ở bên ngoài, làm sao vậy?”
“Lâm Nhất Nhiên không thể về nhà.” Trần Tư Tầm liếc nhìn Lâm Nhất Nhiên một cái, “Cậu đưa Đường Cẩm trở về nhanh lên.”
“Cậu đem Lâm Nhất Nhiên đến chỗ cậu đi, dù sao bên cậu cũng không có ai.” Giọng nói của Từ Thụy cà lơ phất phơ, “Tụi tớ không có ở trong thành phố A, vừa mới ra khỏi đường cao tốc rồi.”
“Từ Thụy, cậu. . . . . . .”
“Thầy Trần ạ?” Đầu dây bên kia đổi qua giọng nói của người khác, “Em và Từ Thụy đi xem Liên hoan âm nhạc, bây giờ đã ra khỏi đường cao tốc rồi, hay là thầy mang Lâm Nhất Nhiên về nhà thầy đi?”
Vẻ mặt Lâm Nhất Nhiên phức tạp, nhìn thấy Trần Tư Tầm cúp điện thoại, cô vội vàng hỏi: “Thầy, thế nào rồi?”
“Hai người bọn họ không có trong thành phố A!” Trần Tư Tầm nói ngắn gọn, nhìn Lâm Nhất Nhiên đang lộ ra ánh mắt thất vọng.
“Chẳng lẽ đêm nay mình phải ngủ ở khách sạn sao. . . . . . . . .?” Cô lẩm bẩm nói.
“Em. . . . “ Trần Tư Tầm trầm ngâm một lúc lâu, “Em có muốn theo tôi về nhà không?”
Anh vừa dứt lời, người phụ nữ ngồi đối diện đang cầm ly Coca đột nhiên sặc lên, ho khan vài tiếng.
Mất hết cả mặt mũi
Ăn xong đã hơn sáu giờ tối, ngoài đường vẫn còn đang kẹt xe, Trần Tư Tầm nhìn đồng hồ, quay đầu lại nói với Lâm Nhất Nhiên: “Em nói tiệm mì ở đâu?”
Lâm Nhất Nhiên suy nghĩ một hồi: “Đại khái là gần khu vui chơi trẻ em.”
“Có thể đi tàu điện ngầm đến sao?”
“Ừm!” Lâm Nhất Nhiên nhìn Trần Tư Tầm, “Nhưng bây giờ chúng ta làm sao đi mua vé được?”
“Bây giờ chắc chắn là không ra được rồi.” Trần Tư Tầm dừng lại nói: “Đợi một chút có lẽ sẽ khá hơn.”
“Xem ra mình không thích hợp ngồi tàu điện ngầm!”
Lâm Nhất Nhiên xoa xoa thắt lưng, nhỏ giọng than thở, lần trước là tâm hồn bị tổn thương, lần này là thân thể bị trọng thương, thật sự là đầy đủ mà.
“Ôi…ai…ôi..ôi. . .!” Tàu điện ngầm dừng lại, Lâm Nhất Nhiên bị đoàn người cuốn theo, ra gần đến cửa xe, “Nhường đường một chút, nhường đường một chút, làm ơn cho qua. . . .”
Lâm Nhất Nhiên liều mạng quay trở lại, bỗng nhiên bàn tay cô bị ai đó túm chặt, bàn tay dùng lực, Lâm Nhất Nhiên lao ra khỏi đám đông, bổ nhào vào trong ngực anh.
“Cám ơn thầy!” Lâm Nhất Nhiên còn chưa nói xong, lại lảo đảo một phen, bởi vì tàu điện ngầm chuyển động, khiến cô lại ngã vào lòng anh.
Trần Tư Tầm ôm cô xoay người lại, sau đó buông tay, đem cô đặt ở trong lòng, chặn lại những người khác.
“Cám. . . cám ơn thầy!”
Giọng nói của Lâm Nhất Nhiên nhỏ đến mức khó có thể nghe được, cô cảm thấy mình lăn qua lộn lại, rồi cứ nói cám ơn anh như vậy thật ngu xuẩn.
Trần Tư Tầm gật đầu, “Không có gì, cô bé ngốc nghếch!”
Ngốc. . .cô bé ngốc nghếch. . . . . . . . .
Lâm Nhất Nhiên nghẹn họng, trố mắt nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Trần Tư Tầm, đột nhiên cô có cảm giác mình bị người ta ghét bỏ rồi.
Mờ mịt đi theo Trần Tư Tầm xuống trạm xe, đến tiệm mì, mua vé, ngồi tàu điện ngầm trở về, sau đó ngồi lên xe của Trần Tư Tầm.
“Lâm Nhất Nhiên, em đang suy nghĩ gì vậy?” Trần Tư Tầm cũng không nhìn cô đang mất hồn ngồi ở bên cạnh mình, chỉ tập trung lái xe.
Lâm Nhất Nhiên đang sững sờ, ôm trong lòng một túi đựng mì sốt tương thật lớn, cô bật thốt ra: “Đang nghĩ mình bị người ta ghét bỏ rồi.”
Nói xong, cô mới kịp phản ứng, vội vã ngậm miệng.
Trần Tư Tầm nhíu mày, đúng lúc đèn đỏ, anh nắm lấy cần thắng xe, nhìn Lâm Nhất Nhiên, chỉ cười mà không nói gì.
Lâm Nhất Nhiên bị anh nhìn có chút lúng túng, vội vàng chỉ về phía trước, “Thầy, đèn chuyển rồi!”
Trần Tư Tầm nghiêng đầu nhìn qua, mặt không chút thay đổi nói: “Đèn đó để quẹo phải.”
“. . . . . . . . .”
Lâm Nhất Nhiên im lặng cúi đầu.
“Giờ mới là đèn xanh.” Trần Tư Tầm bình tĩnh nói: “Ngốc!”
Lâm Nhất Nhiên cảm thấy lần này, mình không phải là bị anh ghét bỏ nữa, mà là bị anh khinh thường