Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.

Từ Du Mạn thắng.
“Ván nữa.” Vẫn là Từ Du Mạn chiến thắng.
Từ Du Mạn quả nhiên không để cho ông cụ Cố một phân một hào nào. Cô tất nhiên cũng biết rõ ông cụ Cố có chủ ý gì, cho nên làm thỏa mãn mong muốn của ông cụ. Đáng tiếc thêm mấy ván nữa, ông cụ Cố vẫn không học được. Càng chơi càng buồn bực, thời gian cô thắng một ván càng lúc càng ngắn. Nhưng ông vẫn không học được cái gì.
“Không chơi nữa, không chơi nữa.” Ông cụ Cố chậm chạp thu hồi quân cờ.
“Ông nội, sao không chơi nữa, không phải vẫn chưa học được sao?” Từ Du Mạn cười trộm. Ông nội Cố thật sự rất đáng yêu.
“Cháu biết à.” Ông cụ Cố kinh ngạc hỏi. Ông cho là mình che giấu rất tốt chứ.
“Dĩ nhiên.” Từ Du Mạn cười nói.
Chương 87.2
Từ Du Mạn ngồi xuống bên cạnh ông cụ Cố, bắt đầu chỉ giúp ông cụ. Cố Uyên ở bên cạnh nhìn tình cảnh hài hòa, nở nụ cười. Cũng không ai chú ý đến trên lầu có một bóng dáng thẳng tắp nhìn tình cảnh ấm áp phía dưới, trong con ngươi thoáng qua áy náy, sau đó nở nụ cười. Trong nụ cười, đó là vui mừng.
Bóng dáng kia nhìn một lát rồi trở lại trong phòng mình. Tôn Tôn buồn cười nhìn Cố Bác tiến vào:
“Xem đi, biết trước kia anh làm sai cỡ nào rồi chứ?”
Thiếu chút nữa khiến bà mất đi cô con dâu tốt như vậy. Chỉ là bé Mạn cùng ông cụ ở chung rất tốt, chính bà cũng có chút hâm mộ. Phải biết rằng bà gả đến nhà họ Cố đã nhiều năm như vậy, ông cụ mặc dù không có thành kiến gì đối với bà, nhưng cũng không có vẻ mặt ôn hòa như vậy với bà. Nghe tiếng cười trung khí mười phần dưới lầu, Tôn Tôn nói:
“Ông cụ thật đúng là thích bé Mạn.”
“Đúng vậy, cô bé kia thật biết lấy lòng người.” Cố Bác lĩnh giáo qua.
“Biết cô bé kia tốt còn nhất định phản đối hai đứa? Còn nhất định tiếp nhận cô bé nhà họ Tạ vào nhà?”
Tôn Tôn liếc nhìn ông xã của mình. Người đàn ông này cái gì cũng tốt, nhưng lại rập khuôn cố chấp cứng nhắc rồi. Nhưng cũng bởi vì cứng nhắc, cho nên bà chưa bao giờ lo lắng ông sẽ đi lệch khỏi nề nếp quy củ, không hiểu phong tình thì không hiểu phong tình thôi. Dù sao vẫn tốt hơn những người bạn của bà, đã nhiều năm như vậy chồng cô ấy ở bên ngoài trái ôm phải ấp, không thể chấp nhận được điểm nào hết.
“Là anh sai rồi.”
“Tắm rửa rồi còn chưa ngủ?” Tôn Tôn sẵng giọng. Chỉ thấy trong mắt Cố Bác tràn đầy kinh ngạc cùng mừng rỡ, còn hơi luống cuống:
“Là… là trên giường hả?” Ông ngủ trên sàn nhà đã một thời gian rồi.
“Nói nhảm.”
“Bà xã.” Cố Bác là một quân nhân, sẽ không nói lời âu yếm nào, ông cảm thấy chỉ có hai chữ này mới có thể biểu đạt được tâm tình của ông. Bên trong nhà không khí rất ấm áp.
Lúc đang ăn sáng, Tôn Tôn trong lúc vô tình hỏi: “Dự định lúc nào thì kết hôn?”
Từ Du Mạn hết hồn, đôi đũa trong tay suýt chút rơi xuống: “Dì Tôn, cháu… cháu còn nhỏ mà.” Từ Du Mạn lần nào cũng dùng cái cớ này, Cố Uyên cũng nghe bao nhiêu lần rồi.
“Nhỏ? Không đâu bé Mạn, cháu cũng sắp 19 tuổi rồi, hiện tại 18 là có thể lĩnh giấy chứng nhận kết hôn rồi, hoàn toàn có thể kết hôn rồi.” Tôn Tôn nói.
“Nhưng… nhưng cháu còn đang học trung học mà.” Từ Du Mạn vẫn muốn từ chối. Ai nghĩ sớm như vậy đã kết hôn.
“Không sao, cứ lĩnh giấy chứng nhận trước, cuộc sống vẫn giống trước kia thôi mà.” Tôn Tôn tận tình khuyên bảo, chính là đã quyết định người con dâu này rồi.
“Vậy sao nhất định phải lấy giấy chứng nhận chứ?” Từ Du Mạn hỏi ngược lại.
“Vậy sao không thể lĩnh giấy chứng nhận? Bé Mạn, chẳng lẽ cháu định rời khỏi Cố Uyên của chúng ta hay sao?”
“Không ạ.”
“Nếu đã quyết định rồi thì lĩnh giấy chứng nhận thôi.” Hai phe đều có lý, thật là khó lựa chọn.
Cố Uyên nhìn Từ Du Mạn vẻ mặt khó xử, có chút không đành lòng. Mặc dù trong lòng vẫn có một chút khó chịu, tại sao Mạn Mạn vẫn không muốn gả cho anh chứ, anh cũng sẽ không trói buộc cô mà. Dù sao anh tôn trọng lựa chọn của cô:
“Mẹ, đừng ép Mạn Mạn, cô ấy mới 19 tuổi.”
“Nhưng con cũng 26 rồi.”
“26 cũng không già, mẹ đừng nói nữa.”
Ông cụ Cố không nói gì, Cố Bác đã đi làm rồi. Tôn Tôn có chút thất vọng, trợn mắt nhìn Cố Uyên một cái, sau đó mới nói:
“Bé Mạn, vậy con cứ suy nghĩ thật kỹ một chút đi.”
Mẹ đều là vì tốt cho con. Con biết rõ. Cố Uyên bất đắc dĩ cười cười. Tâm ý của mẹ anh sao lại không biết chứ, nhưng…
“Con sẽ cân nhắc một chút.” Từ Du Mạn sao lại không nhìn ra vẻ thất vọng rõ ràng của Tôn Tôn và cả sự nuông chiều và bất đắc dĩ của Cố Uyên. Anh chính là một người như vậy. Gả cho anh cũng không có gì không tốt, đúng không? Hơn nữa cũng không phải mình không yêu anh.
“Nói nhiều như vậy làm gì? Ăn cơm.” Ông cụ ngắt lời đúng lúc.
Bữa cơm này Từ Du Mạn có ăn cũng ăn không ngon. Tùy tiện ăn một chút, cô đã buông đũa xuống:
“Con ăn no rồi, mọi người từ từ ăn.” Từ Du Mạn nói xong, lên lầu.
Thời điểm Cố Uyên theo lên, cửa đã khóa trái từ bên trong. Từ Du Mạn ngồi trên giường, tỉ mỉ nhìn căn phòng này. Đây chính là căn phòng anh sống từ nhỏ, rất phù hợp với phong cách của anh. Anh thích sạch sẽ, có công việc tốt, gia đình tốt, dáng người đẹp trai, hát cũng tốt, chủ yếu nhất là đối với cô tốt đến khôn