Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.
thuốc thang lẽ ra phải do anh chịu chứ.”
Chỉ biết đều là do hắn giở trò quỷ. Hắn chính là không nói câu nào, bệnh viện không biết quan hệ giữa hắn và Cố Uyên, khẳng định cũng không thể thu phí ngay lúc này. Mà bệnh viện muốn thu phí, lý do duy nhất chính là do hắn yêu cầu. Khinh nàng là kẻ ngu à?
“Hắn cũng đả thương thủ hạ của tôi, hơn nữa còn đánh 16 người.”
“Nếu không phải vì anh bắt cóc tôi, sẽ tạo ra hậu quả như thế sao?” Từ Du Mạn vươn tay, mở cửa phòng bệnh ra cho Úc: “Xin mời.”, không hề che giấu ý muốn đuổi khách. Úc cũng không tức giận, cung kính với hắn như vậy, ngay cả cửa cũng mở ra cho hắn, còn có gì phải tức giận chứ? A. . . . . .
Sau khi Úc rời đi, Từ Du Mạn từ trong túi xách của Cố Uyên lấy ra điện thoại của anh. Cô có chút bất ngờ khi thấy điện thoại di động mà anh dùng là một nhãn hiệu chưa bao giờ nghe nói qua. Từ Du Mạn mở danh bạ bên trong điện thoại, bắt đầu có chút hiểu lựa chọn của anh, cái điện thoại di động này dùng rất tốt.
Rất nhanh, Từ Du Mạn liền tìm được số điện thoại của Trương Chương Việt. Gọi vào số máy đó, đường dây điện thoại lập tức được kết nối.
“Uyên hả?”
“Là tôi.”
“Mạn Mạn? Em đi đâu vậy? Chúng tôi tìm em khắp nơi mà tìm không thấy, A Dư cũng sắp nổi điên rồi. Mộ Trường Phong cũng đang tìm em. Uyên tìm được em rồi hả ?”
Nhiều câu hỏi như vậy, cô trả lời câu nào mới được chứ?
“Uyên ở bệnh viện.” Từ Du Mạn vẫn cảm thấy trước tiên nên nói chuyện này. Còn chưa kịp nói câu tiếp theo, điện thoại liền bị cúp rồi.
Cúp điện thoại rồi, Từ Du Mạn ngồi trở lại bên cạnh giường bệnh đã nhìn thấy Cố Uyên tỉnh lại rồi, hơn nữa còn đang dùng một ánh mắt đắm đuối đưa tình nhìn cô, xin cho phép cô tự kỷ như vậy một lần, bởi vì ánh mắt của anh xem ra thật sự có điểm đắm đuối đưa tình.
“Đã tỉnh rồi à? Đói chưa?”
“Ừ, đói rồi.”
“Em gọi điện thoại bảo Hiên mua thêm một phần nữa.”
Thật không nghĩ tới Cố Uyên nhanh như vậy liền tỉnh rồi, thân thể thật khỏe mạnh.
“Không cần đâu, Mạn Mạn.”
Gọi điện thoại cũng vô ích, Dung Hiên người ta đã mua về rồi.
“Đã tỉnh rồi hả?” Dung Hiên xách theo hộp cơm.
“Cậu tỉnh nhanh thật đấy, vết thương nghiêm trọng như vậy, nếu không tôi đi thêm lần nữa mua một phần về?”
“Không cần, nhiều như vậy, tôi ăn chung với Mạn Mạn là được rồi.” Cố Uyên cự tuyệt đề nghị đi mua thêm của Dung Hiên. Từ Du Mạn nhìn một chút, quả thật là quá nhiều, đói quá lâu, mà ăn nhiều trong một lần sẽ không tốt cho dạ dày, cô đành ủy khuất chính mình chia cho anh một chút thôi.
“Tay anh không nhúc nhích được.”
Từ Du Mạn tức giận liếc anh một cái, sau đó tự giác cầm hộp cơm Dung Hiên đưa tới, đút cho Cố Uyên một miếng. Không ngờ bị thương lại có điểm tốt thế này.
“Em không ăn sao?”
“Ai nói em không ăn?” Nói xong, Từ Du Mạn đem thìa cơm vốn đang chuẩn bị đút cho Cố Uyên nhét vào trong miệng của mình, say sưa ăn ngon lành.
Dung Hiên ở một bên nhìn Từ Du Mạn cùng Cố Uyên anh một miếng em một miếng mà ăn cơm, có hơi lúng túng: “Hai người từ từ ăn, tôi tới phòng làm việc.”
Dung Hiên mới đi, Trương Chương Việt cùng Thẩm Mặc Dư vừa lúc đi vào. “Cậu sao bị đánh thành ra như vậy?” Trương Chương Việt quen biết Cố Uyên thời gian cũng không ngắn, chưa lúc nào thấy cậu ta bị thương nghiêm trọng như thế?
“Quá lâu không hoạt động gân cốt, kết quả là như vậy.” Cố Uyên buồn cười, nhưng vừa một tiếng đã làm động tới vết thương nơi khóe miệng. Thời điểm đánh nhau, gương mặt này bị ai đó đánh vào, hiện tại một nửa bên mặt cũng sưng lên.
“Còn nói sao, khuôn mặt đẹp trai như vậy lại bị hủy ra thế này, thật đúng là đáng tiếc. Nhưng mà cũng tốt, tránh cho mỗi lần đi ra ngoài danh tiếng đều bị cậu đoạt hết, các mỹ nữ đều không nhìn tới còn có một người đẹp trai như tôi bị che giấu.” Trương Chương Việt nhìn có chút hả hê.
“Đừng quên cậu là người có vợ rồi, mỹ nữ khác là để cho đàn ông độc thân nhìn.”
“Không phải ngày mai mới kết hôn sao, hiện tại tớ vẫn còn độc thân. Huống chi, tuy rằng tớ nhìn người khác thêm mấy lần, trong lòng của tớ chính là của bà xã tớ rồi, người của tớ cũng là của bà xã tớ.”
Tới không đúng lúc
Lúc này, Dung Hiên quay trở lại phòng bệnh đề nghị khám cho Từ Du Mạn. Không nói hai lời, Dung Hiên để cô ngồi lên trên giường bệnh trống bên cạnh. Anh ta chậm rãi cuốn ống quần của cô lên, lộ ra đầu gối của cô. Đầu gối của Từ Du Mạn đã không còn hình dáng nữa, sưng tấy đến mức không thể sưng hơn nữa.
“Cô có phải đã vận động mạnh hay không?” Dung Hiên cau mày, cái chân này cũng may còn có thể cứu.
“A, chỉ là đá hai cái, chạy mấy bước.” Không ngờ có thể như vậy, lúc cô đá người cũng không cảm thấy đau chút nào.
Cố Uyên vừa vui mừng vừa đau lòng. Vui mừng đương nhiên là vì Mạn Mạn lo lắng cho anh, lo lắng cho anh mới có thể đá người rồi chạy ra. Đá ai, vì sao lại chạy, anh cũng đoán được đại khái. Đau lòng đương nhiên chính là cái chân này của Từ Du Mạn, nhìn thôi anh cũng đau.
Thật ra thì vết thương của Cố Uyên có thể còn đau hơn so với vết thương ở chân của Từ Du Mạn, nhưng Cố Uyên vẫn cả