Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.
Tuyết.
Chương 68.5
Thời gian từng phút một trôi qua, thấy bác sĩ lộ ra nụ cười vui mừng, Mộ Trường Phong mới thở phào nhẹ nhõm:
“Tuyết Tuyết, bà xã yêu quý, em thật lợi hại.”
Mộ Trường Phong khẽ hôn lên trán Lâm Thiển Tuyết, đi theo giường bệnh của Lâm Thiển Tuyết tới phòng bệnh. Từ Du Mạn tự mình đẩy xe lăn, còn chưa di chuyển, Âu Dương Nhất Phàm liền tự động đi tới gần đẩy xe lăn cho cô. Từ Du Mạn dĩ nhiên không đồng ý, mới ra khỏi phòng giải phẫu, cô liền đẩy tay của Âu Dương Nhất Phàm ra, khách khí đồng thời cũng lạnh lùng nói:
“Chuyện hôm nay cám ơn anh. Tôi sẽ theo giá thị trường mà trả tiền cho máu anh đã truyền hôm nay.”
Âu Dương Nhất Phàm cười khổ, lời nói của Mạn Mạn thật là tuyệt tình. Là trừng phạt sai lầm lần đó của hắn sao? Hai năm không để ý tới hắn, cũng đã là trừng phạt lớn nhất đối với hắn rồi. Tiền? Không biết khi Mạn Mạn biết được bởi vì một cuộc điện thoại của cô mà khiến hắn mất đi một bản hợp đồng cả trăm triệu thì cô sẽ làm thế nào? Âu Dương Nhất Phàm trong lòng chợt toát ra một ý niệm như vậy, nhưng rất nhanh đã bị xua tan mất.
“Mạn Mạn…” Âu Dương Nhất Phàm đã từng nghĩ tới, nếu như Mạn Mạn bằng lòng gặp hắn, hắn sẽ nói như thế nào?? Hắn đã nghĩ rất nhiều rất nhiều lời muốn nói, nhưng khi hắn gặp phải sự lạnh lùng vô tình của cô, hầu như toàn bộ lý trí của hắn biến mất không còn, hắn tài giỏi thế nhưng không biết nói gì? Có, trừ khổ sở vẫn là khổ sở.
Nhưng hắn có thể làm gì đây? Lúc trước hắn đã làm tổn thương Mạn Mạn nên Mạn Mạn cự tuyệt hắn bước vào thế giới của cô. Lần này có thể sẽ là bước ngoặt tốt cho hắn và Mạn Mạn, hắn nhất định không thể bỏ qua nữa.
“Âu Dương tiên sinh, chúng ta hình như không thân thiết đến mức đó chứ? Xin gọi tôi là Từ tiểu thư.”
Hiển nhiên, lời nói của Từ Du Mạn lần nữa đả kích Âu Dương Nhất Phàm. Sắc mặt hơi trở lại bình thường sau khi vừa rút một lượng máu lớn, thêm hai câu nói của cô trở nên tái nhợt.
“Mạn Mạn, nhất định phải như vậy sao?”
“Nếu không thì sao? Tôi đã nói rồi, từ đó về sau là người lạ.”
“Mạn Mạn, thật xin lỗi, lần đó anh thật sự là không cố ý, anh uống say mới có thể như vậy.”
Âu Dương Nhất Phàm cố gắng muốn giải thích, nhưng những lời hắn nói ra chỉ có hắn mới biết lời giải thích của chính mình lại yếu ớt vô lực, ngay cả chính hắn cũng không tin. Quả nhiên, Từ Du Mạn nghe Âu Dương Nhất Phàm nói xong liền cười lạnh một tiếng:
“Trên thế giới này đáng thương nhất chính là rượu, đàn ông luôn dùng rượu để che giấu sai lầm của mình. Sau khi làm xong, đem mọi thứ cuối cùng toàn bộ đổ lỗi cho rượu.”
Khi đó cô tin tưởng hắn cỡ nào, hình như hắn là người thứ hai khiến cô tin tưởng như vậy, lại nhẫn tâm phá vỡ sự tin tưởng của cô.
“Mạn Mạn, anh sẽ chịu trách nhiệm. Anh sẽ cưới em.” Âu Dương Nhất Phàm vội vàng muốn biểu đạt lập trường của mình, anh sẽ cưới Mạn Mạn, anh phát điên vì muốn kết hôn với cô.
“A, chịu trách nhiệm? Cưới? Mấy chữ này buồn cười cỡ nào. Âu Dương tiên sinh, những thứ này tôi đều không cần, chỉ xin anh vài chục năm tới đều giống như hai năm qua, vĩnh viễn đừng xuất hiện ở trước mặt tôi.”
“Mạn Mạn, em sao lại nhẫn tâm như vậy?” Âu Dương Nhất Phàm không tin, bước chân có chút chênh vênh.
“Tôi cho tới bây giờ đều là người nhẫn tâm như vậy, không phải sao? Hai năm trước anh nên biết tôi nhẫn tâm rồi chứ.”
“Mạn Mạn, tóm lại, lần này em đã gọi điện thoại cho anh, anh gặp được em lần nữa, liền sẽ không giống như hai năm trước dễ dàng rời đi như vậy.” Âu Dương Nhất Phàm kiên định nói.
Có Trời mới biết, lúc trước hắn đồng ý với Mạn Mạn vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt cô, cuối cùng hắn hối hận cỡ nào. Có Trời mới biết, hai năm qua hắn nhớ cô bao nhiêu, mỗi lần ở trong bóng tối len lén nhìn cô, thấy cô khổ cực như vậy hắn đau lòng cỡ nào. Thấy Mạn Mạn đối với bạn trai tốt như vậy, hắn ghen tỵ cỡ nào. Thấy Mạn Mạn bị vứt bỏ, hắn phẫn nộ bao nhiêu, rất muốn ôm Mạn Mạn lúc ấy đang ngửa đầu nhìn trời không để cho nước mắt chảy ra vào trong ngực. Hắn hối hận, hối hận vì đã đồng ý với cô. Hôm nay, Mạn Mạn chủ động tìm tới hắn, như vậy, hắn tuyệt đối không buông tay nữa.
Âu Dương Nhất Phàm không muốn để cho Từ Du Mạn quá mức chán ghét hắn, hắn không thể dồn ép quá mức, nếu không sẽ hù dọa cô chạy mất. Âu Dương Nhất Phàm cố gắng để cho mình bình tĩnh, là người giỏi xoay sở trên thương trường, chút năng lực này vẫn phải có. Âu Dương Nhất Phàm khôi phục tỉnh táo rất nhanh. Ở trước mặt Mạn Mạn, hắn luôn quên ngụy trang: “Một mình em có thể được sao?”
“Ai nói tôi chỉ có một mình?” Âu Dương Nhất Phàm lúc này mới theo ánh mắt của Từ Du Mạn nhìn sang. Vốn tưởng là một người đàn ông còn khiến hắn khẩn trương một phen thì ra lại là một cô gái. Cũng đúng, Mạn Mạn không phải đã chia tay với cái người tên là Tả gì đó rồi sao, hiện tại đào đâu ra đàn ông chứ.
Không đúng, có. Mới vừa rồi trong phòng giải phẫu có một Mộ Trường Phong, vốn đang tưởng hắn là tình địch, nhưng người mù cũng có thể nhìn ra Mộ Trường Phong rất yêu người phụ nữ xinh đẹp trên giường bệnh.
Còn có ba ngườ