Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.

i nữa là Dương Kiệt, thầy giáo của Mạn Mạn – Cố Uyên, còn có cái cậu học sinh kia, nhưng mà hình như đều bị Mạn Mạn từ chối rồi. Hắn là đàn ông, không khó để nhìn ra Cố Uyên có tình cảm với Mạn Mạn. Ánh mắt của Cố Uyên nhìn cô với ánh mắt hắn nhìn cô giống nhau như đúc.
Xem ra, hắn phải nắm chắc thời gian. Bởi vì chuyện hợp đồng bận rộn một tháng, nên một tháng qua không nhìn thấy Mạn Mạn, hắn cũng không biết một tháng này đã xảy ra chuyện gì. Vốn định làm xong hợp đồng này liền đi hỏi Vân Huy, hắn nhờ Vân Huy giúp nghe ngóng mọi động thái của Mạn Mạn. Không ngờ lúc gần xong hợp đồng lại nhận được điện thoại của cô.
Trong thời gian một tháng, Âu Dương Nhất Phàm căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì ? Chân của cô thế nào lại bị thương? Xem ra, hắn phải trở về hỏi Vân Huy cho rõ một chút, hắn không phải yêu cầu tên kia bảo vệ tốt Mạn Mạn sao!
Lúc Chương Xuyến thấy Âu Dương Nhất Phàm sau lưng Từ Du Mạn, trong mắt thoáng qua một tia sáng. Từ Du Mạn biết là Chương Xuyến lại háo sắc nữa rồi :
“Mạn Mạn, thầy Cố bảo tớ tới đón cậu.” Vốn là nói với Từ Du Mạn, nhưng ánh mắt của Chương Xuyến giống như chỉ để ý đến Âu Dương Nhất Phàm, dời đi không được.
Vốn là Chương Xuyến còn có chút buồn bực tại sao người ra ngoài đón Mạn Mạn lại là cô mà không phải Vân Xảo, tất cả oán trách sau khi nhìn thấy Âu Dương Nhất Phàm thì toàn bộ đều biến mất hầu như không còn. Thầy Cố rất đẹp trai nhưng cô cũng nhìn lâu rồi, chung quy thị giác sẽ mệt nhọc. Có thể nhìn trai đẹp chưa từng gặp qua, dĩ nhiên tốt hơn rồi. Chương Xuyến hiện tại tin chắc, chỉ cần đi theo bên cạnh Mạn Mạn thì không lo không có trai đẹp để nhìn.
Thầy Cố? Là Cố Uyên ư ? Âu Dương Nhất Phàm nghe được lời nói của Chương Xuyến liền cau mày, cúi đầu nhìn Mạn Mạn. Mạn Mạn không hề lạnh lùng xa cách với cô gái kia, mà thay vào đó là nụ cười ấm áp.
Âu Dương Nhất Phàm ghen tị đến phát điên, thời gian một tháng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hắn chính là nhớ rõ thái độ của Mạn Mạn đối với Cố Uyên cũng là không để ý không quan tâm mà, làm sao lại thay đổi nhanh như vậy? Trong vòng một tháng này, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Hắn không thể nào hỏi Mạn Mạn, cô cũng sẽ không nói cho hắn biết, cho nên hắn muốn biết thì phải đi về hỏi Vân Huy. Nói đến đây, hắn mới nhớ ra là hình như hơn một tuần lễ không nhìn thấy Vân Huy rồi.
“Đã có người đến đón em rồi, vậy anh rời đi trước.” Bóng lưng của Âu Dương Nhất Phàm rất cô đơn.
Chương Xuyến bĩu môi : “Mạn Mạn, đó là ai thế? Sao bên cạnh cậu luôn có nhiều trai đẹp như vậy?” Chương Xuyến ghen tị nói. Ông trời quá không công bằng, tại sao không cho cô một soái ca chứ?
“Người không quen biết.” Từ Du Mạn lạnh nhạt nói.



Chương Xuyến cùng Từ Du Mạn học cùng lớp hơn hai năm rồi, biết rõ tính cách của Từ Du Mạn nên không hỏi nữa. Có điều trong lòng vẫn là bất mãn, rõ ràng có quen biết, nếu không anh ta làm sao có thể gọi Mạn Mạn thân mật như vậy? Hừ, có thầy Cố còn chưa đủ, quen biết soái ca mà cũng không giới thiệu một chút.
“Thầy Cố không phải bảo cậu dẫn tớ về sao?” Từ Du Mạn nhắc nhở.
Lúc quay trở lại phòng bệnh, bạn cùng lớp cũng đã đi về hết, chỉ còn Vân Xảo cùng Cố Uyên ở trong phòng bệnh. Chương Xuyến thấy trong lòng ngứa ngáy a, sao không phải là cô và thầy Cố ở một mình với nhau.
“Cám ơn các em đến thăm chúng tôi, nhưng xin nghỉ quá lâu cũng không tốt.” Cố Uyên với tư cách là thầy giáo tốt bụng dạy bảo học trò. Chỉ có Từ Du Mạn mới biết Cố Uyên đến cùng phúc hắc cỡ nào.
“Vậy thầy Cố, chúng em trở về đi học đây ạ.”
“Tất cả mọi người đều ở đây.” Từ Du Mạn còn đặc biệt đảo mắt quét qua người Thẩm Mặc Dư, Trương Chương Việt, cùng Yến Trầm Phong. Xem ra hẳn là đã nói rõ ràng rồi, nếu không sẽ không hài hòa như vậy cùng nhau đứng ở đây.
Yến Trầm Phong là người đầu tiên nói : “Uyên nói đàn ông tay chân vụng về, sợ chúng tôi đút cho cậu ấy lại đút vào trong lổ mũi cậu ấy.”
“Phốc…” Từ Du Mạn nhìn về phía đương sự Cố Uyên, Cố Uyên không lấy làm hổ thẹn ngược lại còn cho rằng quang vinh mà cười, giống như thừa nhận đúng là anh nói, không sai. Hơn nữa, Cố Uyên còn nói tiếp: “A Dư ngược lại là nữ, nhưng để một cô gái khác đút cho anh ăn, anh sợ em ghen.”
“Thôi đi, em ghen cái gì chứ?”
“Anh muốn ăn cháo gà.” Cố Uyên chuyển đề tài rất đúng lúc.
“Không được! Em cũng đói rồi, em cũng muốn ăn.”
“Anh có nói là không cho em ăn đâu, vốn là chuẩn bị phần cho hai người mà.” Cố Uyên cười nói.
“Em là nói em rất đói bụng, không có tinh lực phục vụ đại gia nhà anh.”
“Vậy chúng ta vẫn nên mỗi người một thìa đi?” Từ Du Mạn không nhìn thấy giảo hoạt trong mắt của Cố Uyên .
“Không được.”
“Tại sao? Bọn họ không phải đều có thể sao?” Nếu như không biết Cố Uyên, nhất định sẽ bị ánh mắt đơn thuần đáng yêu của anh mê đảo. Cố Uyên không đi làm diễn viên thật rất đáng tiếc.
“Không giống nhau.”
“Có cái gì không giống nhau, vậy...” Cố Uyên ngay lúc Từ Du Mạn trừng mắt liền yên tĩnh lại.
“Nếu không, em ăn trước đi rồi đút cho anh sau! Dù sao thân thể c