Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.
ằm vào cô như vậy? Từ Du Mạn không phải trinh thám, cô không tra được. Chỉ có đi một bước nhìn một bước, là hồ ly thì đều sẽ lộ ra cái đuôi.
Aiz, nói muốn thêm chữ, còn không có bản thảo tồn, không có biện pháp, Từ Du Mạn bất đắc dĩ ôm laptop đau khổ ép mình bắt đầu đánh chữ.
Tống Lâm Bạch mấy ngày qua đi tìm Từ Du Mạn nhiều lần, mỗi lần câu trả lời nhận được đều là không biết. Sau đó Tống Lâm Bạch lại chạy đến tiểu khu mà Từ Du Mạn ở để tìm cô. Chú bảo vệ tiểu khu cũng biết Tống Lâm Bạch, Tống Lâm Bạch đêm đó đã để lại ấn tượng rất sâu sắc đối với chú ta. Nhưng từ miệng chú bảo vệ, Tống Lâm Bạch vẫn không có được đáp án, vẫn chưa biết. Tống Lâm Bạch lần trước cũng chỉ đưa Từ Du Mạn đến cửa tiểu khu, cũng không đưa cô vào nhà, bên trong tiểu khu lại có nhiều tòa nhà như vậy, cậu làm sao biết rốt cuộc là tòa nhà nào. Chú bảo vệ nhìn ra Tống Lâm Bạch muốn tới từng nhà để tìm, mới nói thật với cậu ta.
Tống Lâm Bạch biết Từ Du Mạn mất tích, trong lòng không biết lo lắng sợ hãi cỡ nào, vì vậy quyết định trở về nhờ anh trai giúp một tay. Tống Lâm Bạch chưa từng hoài nghi năng lực của ông anh trai hoàn mỹ của mình. Lần này, Tống Lâm Bạch không thể không hoài nghi khả năng không có chuyện gì không làm được của anh trai mình trước giờ. Tại sao lâu như vậy mới nhận được tin tức!
Khi Tống Lâm Bạch nhận được tin tức, thì Từ Du Mạn đã ngây ngốc ở bệnh viện hai ngày rồi, đúng lúc đến bệnh viện thăm Từ Du Mạn lại gặp phải Từ Du Mạn đang cùng Cố Uyên hôn môi.
Từ bên ngoài cánh cửa khép hờ, Tống Lâm Bạch nhìn đến một màn kia ở bên trong, trái tim liền tan nát. Cậu sớm nên biết, từ ngày mưa hôm đó thì nên biết quan hệ của bọn họ cũng không đơn thuần là quan hệ thầy trò. Chỉ là sau đó thấy Từ Du Mạn cũng không đi về cùng thầy Cố, nên cậu mới không nghĩ theo hướng khác.
Thì ra… thì ra là Mạn Mạn đã sớm ở cùng một chỗ với thầy Cố.
Thì ra… Mạn Mạn cự tuyệt cậu, cũng là vì thầy Cố.
Chẳng qua cậu hiểu được, bản thân cậu hoàn toàn không có cách nào so sánh được với thầy Cố, cậu thua rồi. Còn chưa bắt đầu đã thua rồi. Như vậy cậu nên giống như lời Mạn Mạn nói, làm một học đệ tốt của Mạn Mạn, ít nhất như vậy cậu còn có thể đến gần cô, ở bên cạnh cô.
Chính cậu cũng không biết rốt cuộc sao lại thích một Từ Du Mạn lớn tuổi hơn mình đến như vậy nữa? Rốt cuộc từ lúc nào thì bắt đầu thích cô nhỉ? Có lẽ là từ buổi ăn trưa hôm đó ở căn tin.
Nhà cậu rất giàu, đây là đánh giá của người khác đối với cậu. Ngày đó cậu nhất thời cao hứng tới căn-tin để ăn cơm, từ trước đến nay đều là quản gia từ trong nhà mang cơm đến cho cậu. Thức ăn ở căn-tin một chút cũng không hấp dẫn, cũng không ngon. Cậu chỉ ăn một chút xíu liền hết hứng ăn. Có điều cậu vẫn tương đối thích bầu không khí trong căn-tin, cho nên dù không ăn, cậu vẫn ngồi ở chỗ đó.
Cậu nam sinh ngồi đối diện ăn như hổ đói, thoạt nhìn rất chật vật nhưng rất nhanh liền ăn hết phần thức ăn nhiều gấp hai lần của cậu, sau đó vội vã rời đi. Cậu còn chưa kịp phản ứng, đã nhìn thấy một người đàn ông, là một người đàn ông mà không phải học sinh, từ phong thái là có thể nhận ra được. Một người đàn ông ngồi vào chỗ đối diện với cậu. Vừa ngồi xuống, đĩa cơm trong tay còn chưa đặt lên bàn thì một nữ sinh liền nhanh chóng đặt đĩa cơm của cô ấy lên bàn rồi.
Nữ sinh kia không biết nên hình dung như thế nào ?Cậu không biết làm sao miêu tả một cô gái, chỉ biết là cô gái rất đẹp. Cậu nhìn cô gái kia thật lâu, nhìn cô cùng người đàn ông tranh chấp, trước kia không phát hiện ra nữ sinh cãi nhau cũng có thể mê người như vậy, trước kia cậu chỉ cảm thấy rất ồn ào.
Cậu có chút ngây người nhìn cô, lúc phục hồi tinh thần, mới phát hiện ra mặt của mình đã đỏ lên rồi. Cậu cảm thấy hơi mất thể diện, nữ sinh đã ngồi lên trên bàn, vì vậy cậu vội vàng chạy ra khỏi nhà ăn. Ở cửa ra vào căn-tin, cậu còn không nhịn được quay đầu lại liếc mắt nhìn. Nhìn thấy nữ sinh ngồi vào chỗ vốn là của cậu, mặt càng đỏ hơn, nhanh chóng chạy trốn khỏi cái nơi kỳ quái này.
Sau đó cậu không nhịn được nghe ngóng tin tức của nữ sinh kia. Thì ra cô còn lớn tuổi hơn cậu, là chị học ở lớp trên. Nói thật lúc ở căn-tin cậu thật đúng là nhìn không ra. Cô nữ sinh ấy tên là Từ Du Mạn, tên nghe rất êm tai.
Cậu luôn luôn không nhịn được mà chạy đến lầu trên len lén ở bên ngoài cửa sổ nhìn cô. Nhìn cô và bạn cùng lớp ồn ào, bộ dáng giảo hoạt kia luôn xua đi không được. Không biết cậu đến cùng là làm sao vậy, buổi tối lại nằm mơ thấy Mạn Mạn, hơn nữa còn là loại mộng xuân cậu chưa từng có. Mỗi lần tỉnh lại, cậu đều cảm thấy mặt đỏ tới mang tai, cậu mà lại có loại mộng xuân đó!
Trên quần ẩm ướt làm cho cậu có chút bối rối, cảm giác mình quá mức mất mặt, cũng cảm thấy chính mình hình như là một tên con trai hư hỏng. (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn).Có thể là dì phụ trách giặt quần áo nói cho anh trai, anh trai đã biết chuyện của cậu. Anh trai hỏi cậu, cậu kể hết cho anh mình.Anh trai là người mà đời này cậu kính trọng nhất.
Anh cậu nói rằng cậu đã trưởng thành, có cô gái mà mình yêu mến rồi. Cậu ngây ngẩn cả người,