Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.
thì ra cái này gọi là thích sao? Anh trai nói, thích một người phải dũng cảm, gan dạ theo đuổi. Thích thì nhất định phải lấy được. Anh của cậu còn nói, nếu như bỏ lỡ, tương lai hối hận cũng không kịp. Cậu cũng cảm thấy anh mình nói đúng, cho nên cậu hành động.
Ở đại hội thể dục thể thao, nhìn thấy Dương Kiệt xum xoe lấy lòng Mạn Mạn, cậu nghĩ tới lời nói của anh trai, bỏ lỡ liền hối hận không kịp. Cậu lấy cớ cái ly lần trước bị cậu làm rơi vỡ, lần đầu tiên tiếp cận Mạn Mạn. Cái ly kia là cái ly giống y như đúc với cái ly của Mạn Mạn mà cậu đã tìm ở rất nhiều nơi mới tìm được.
Không ngờ bạn học của Mạn Mạn nói chuyện rõ ràng như vậy, cậu có chút kinh sợ và chạy mất. Chạy đi rồi, cậu thật hận không thể đánh mình hai cái, mình tại sao cứ vô dụng như vậy?
Trời mưa, tài xế tới đón cậu. Cậu để cho tài xế về nhà trước, mình chỉ giữ lại một cây dù. Cậu nhớ rõ, Mạn Mạn hôm nay không mang theo dù.
Dương Kiệt cũng muốn đưa Mạn Mạn về nhà, nhưng cây dù của Dương Kiệt hiển nhiên là của nữ sinh bên cạnh hắn kia. Mạn Mạn cự tuyệt, trong lòng cậu rất vui mừng. Nhưng Mạn Mạn cũng cự tuyệt cậu. Thầy Cố tới. Cậu sau này mới biết người cùng với Mạn Mạn ở trong căn-tin tranh giành chỗ ngồi chính là Cố Uyên - thầy Cố mới trở về từ nước Anh, khó trách lúc ấy liếc mắt một cái liền cảm thấy người ấy có phần không giống người thường. Không ngờ thầy Cố cũng định đưa Mạn Mạn về, nhưng Mạn Mạn vẫn cự tuyệt.
Cuối cùng, Mạn Mạn cùng với một người đàn ông xa lạ, có cảm giác cùng người giống anh trai mình rời đi. Người kia là bạn trai của Mạn Mạn sao?
Không biết người nào lan truyền lời đồn, nói Mạn Mạn là người tình của người khác, chính là người đàn ông lần trước. Cậu tin tưởng người kia cho dù là bạn trai của Mạn Mạn, cũng không phải là Mạn Mạn bám theo người giàu có. Mạn Mạn làm sao có thể là người như vậy chứ?
Mạn Mạn chưa đi học. Cậu nghe nói là bị bệnh, nhưng cậu căn bản cũng không biết nhà của Mạn Mạn ở đâu. Muốn đi thăm cô cũng không phải không có cách nào, anh trai của cậu nhất định có thể tra ra được. Nhưng cậu không muốn lấy cách này để biết nhà của cô, cậu muốn để cho cô dẫn cậu tới nhà của cô. Sau đó Mạn Mạn đã quay trở lại.
Nghe nói thầy Cố tổ chức trò chơi lời thật lòng hay hành động theo yêu cầu. Quả nhiên, thầy giáo từ nước ngoài trở về, phương pháp giáo dục chính là không giống nhau. Cậu quyết định vẫn phải nói ra, muốn thổ lộ với cô. Biết tiểu khu nhà Mạn Mạn ở nơi nào, cậu rất vui mừng, đồng thời cũng bị cô uyển chuyển cự tuyệt, rất đau lòng.
Mặc dù anh trai nói rằng, bản thân mình muốn thì phải dùng hết tất cả biện pháp cũng phải lấy được. Nhưng cậu từ trước tới giờ đều không giống như anh trai, cậu lựa chọn buông tay.
Bị cự tuyệt, cậu có mấy ngày không vụng trộm đi nhìn Mạn Mạn nữa. Sau lại đi, mới biết Mạn Mạn lại không đi học. Không có được tin tức của cô, vẫn là đi làm phiền anh trai rồi.
Toàn bộ bạn cùng lớp của Mạn Mạn đều biến mất một buổi sáng, cậu nghĩ là họ đi bệnh viện thăm Mạn Mạn. Cậu vẫn muốn đi bệnh viện thăm cô một chút, với tư cách là một học đệ, một người bạn đi thăm cô.
Vận khí của Tống Lâm Bạch trước sau đều không tốt, đến bệnh viện lần nữa lại gặp phải Từ Du Mạn đang ngủ. Không giống như lần trước lặng yên không tiếng động rời khỏi, Tống Lâm Bạch lựa chọn phương pháp ngốc nhất, ở bên ngoài bệnh viện chờ đợi.
Sau khi mấy người bạn học của Mạn Mạn mà cậu đã thấy qua ở trong bệnh viện rời đi, cậu mới đi lên. Lại đụng phải người đàn ông hôm trời mưa lần trước dẫn Mạn Mạn rời đi. Nghe giọng điệu của cô, dường như đặc biệt không muốn gặp anh ta.
Tống Lâm Bạch là một đứa bé ngoan, cảm thấy ở ngoài cửa nghe lén người khác nói chuyện là cực kỳ không có đạo đức. Cho nên cậu lại lựa chọn đi dạo loanh quanh ở công viên bên cạnh bệnh viện, cũng là một cách giết thời gian khá tốt.
Lần nữa đi lên cũng đã 5h chiều rồi, rốt cuộc không còn ai nữa rồi, cũng không có những chuyện mà cậu không nên nhìn không nên nghe nữa. Tống Lâm Bạch lấy dũng khí gõ cửa.
“Mời vào.”
Từ Du Mạn lúc này mới phản ứng kịp, đó là Tống Lâm Bạch đang gọi mình. Chẳng lẽ, cô lại đem suy nghĩ trong lòng mình nói ra rồi? Thật là mất mặt chết.
Cố Uyên dĩ nhiên cũng đã nghe đến Từ Du Mạn nói, trong lòng càng thêm thoải mái. Cậu thiếu niên này không nói giỡn. Mạn Mạn chỉ coi cậu là em trai của mình. Anh dường như bớt đi một tình địch.
“A, không có gì.” Từ Du Mạn trên mặt cười nở hoa. Cô có thêm một người em trai rồi, thật sự sảng khoái, thật sự sảng khoái.
“Chị, về sau em đều gọi chị là chị, em chính là em trai của chị, được không?” Tống Lâm Bạch rất khó khăn đem lời này nói ra. Bởi vì cậu biết rõ, vừa nói ra lời này nghĩa là cậu vĩnh viễn không có cơ hội nữa.
“Ừ.” Từ Du Mạn cầu cũng không được. Rất vui mừng, chỉ thiếu chút nữa nhảy lên. Không có biện pháp, chân bị thương, nhảy không được. Tống Lâm Bạch cùng Từ Du Mạn trao đổi số điện thoại, về sau có chuyện gì cũng dễ dàng hơn một chút.
“Chị, thầy Cố, em đi về t