Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.
”
Từ Du Mạn quay đầu lại trừng mắt liếc người đàn ông phía sau này. Dáng dấp của hắn ta cũng rất bình thường, thả vào trong đoàn người thật sự cũng không phát hiện được, điểm đặc biệt duy nhất có thể nói chính là cái đầu tóc vàng rồi.
“Cũng đúng.” Gã mặc áo thun bỉ ổi chậm rãi tới gần cô.
“Nhanh lên một chút, dẫn cô ta về là có cả đống thời gian cho mày làm.” Gã đàn ông trong xe tải thúc giục. Thanh âm kia thật sự có thể nói dọa người rồi, còn ghê rợn hơn cả loại thanh âm cố ý được tạo ra trong phim kinh dị, nghe giống như nơi nào đó trong cổ họng bị hở vậy.
Chương 74.2
Từ Du Mạn bắt đầu hành động, cô nhất định phải chiếm thế chủ động, mới có cơ hội đánh thắng bọn chúng. Lúc đầu Từ Du Mạn còn chiếm thế thượng phong, nhưng lại có một người từ trong xe tải đi xuống, ba gã đàn ông to lớn vây đánh một cô gái là cô. Vốn dĩ sức lực giữa nam và nữ cách xa nhau, thời gian càng lâu, khí lực của cô cũng càng ngày càng ít. Rất nhanh, liền bị gã có vết sẹo trên mặt xuất hiện lúc sau bắt được cổ tay. Từ Du Mạn cũng không nhúc nhích được. Sau đó cái gã tóc vàng thừa dịp Từ Du Mạn bị bắt lấy không động được, từ trong cái túi đeo bên người lấy ra một cái ống chích, nhanh chóng đâm vào trong cơ thể của cô.
Từ Du Mạn trơ mắt nhìn thứ chất lỏng không biết là thuốc gì được tiêm vào da của cô. Lúc bị mang vào trong xe tải, Từ Du Mạn còn dùng một loại ánh mắt không biết là có ý gì nhìn lướt qua những người vây xem đứng cách đó không xa.
Những người bị Từ Du Mạn liếc mắt nhìn rối rít rùng mình một cái, ánh mắt của cô gái này sao lại đáng sợ như vậy? Cách đó không xa, có một người đàn ông đang gọi điện thoại: “Cậu chủ, có người bắt cóc cô Mạn Mạn. Tôi nên làm thế nào?”
Âu Dương Nhất Phàm đang nhà ăn ăn cơm trưa, nghe thấy thuộc hạ mà hắn phái đi theo dõi Từ Du Mạn báo cáo lại, không khỏi thiếu chút chút là tức điên lên. Loại chuyện như vậy mà còn hỏi hắn phải làm thế nào? Tên này đần độn sao?
“Nói nhảm, dĩ nhiên là ngăn cản. Địa điểm ở nơi nào? Tôi lập tức tới ngay.”
Tên thuộc hạ nói địa chỉ xong, vội vàng lái xe đuổi theo. Hiện tại phiền phức rồi, mới vừa rồi thật sự không nên gọi điện thoại cho cậu chủ, không nhìn thấy bên này. Chờ hắn nhìn sang, cô Mạn Mạn đã bị tiêm thuốc rồi, đang sắp bị mang lên xe. Nếu để cô ấy bị mang đi, còn không biết cậu chủ sẽ làm sao chỉnh hắn đấy.
Hắn nói chuyện điện thoại với Âu Dương Nhất Phàm xongthì Từ Du Mạn đã bị kéo lên xe rồi. Điện thoại giữa Âu Dương Nhất Phàm cùng thủ hạ kia vẫn được duy trì nối máy. Hắn nghe thủ hạ của mình báo địa chỉ xong, sau đó bắt đầu vội vã đi.
Lúc Từ Du Mạn bị nước hắt cho tỉnh, cô đã ở một trong một kho hàng nhỏ âm u ẩm ướt, hơn nữa xem ra còn là kho hàng nhỏ bị bỏ hoang. Hậu quả của việc bị đánh thuốc chính là cả người như nhũn ra, căn bản cũng không có hơi sức. Hai tay bị trói ở sau lưng.
Nước bị hắt xuống, cả mặt đều bị nước làm cho ướt nhẹp. Quần áo cũng bị làm ướt. Hôm nay của Từ Du Mạn thật là xui xẻo, mặc quần áo vừa khéo là loại dính vào nước sẽ trở nên tương đối trong suốt.
Quả nhiên, gã mặc áo thun vốn đang thèm thuồng khuôn mặt xinh đẹp và dáng người có lồi có lõm của Từ Du Mạn, nước miếng cũng sắp chảy xuống rồi. Cái tên tóc vàng cũng giống như vậy. Tên có vết sẹo ngược lại không có biểu cảm gì, lạnh lùng nhìn cô. Còn có một gã mà cô chưa từng nhìn thấy qua.
Dáng dấp của gã này coi như thanh tú, đúng vậy, không hề nhìn lầm, chính là cái loại thanh tú. Nhưng một vết sẹo từ gò má kéo dài đến trên cổ phá hư phần mỹ cảm vốn dĩ của hắn. Nhưng ngược lại có một cảm giác rất khác.
Từ Du Mạn cuối cùng mới quan sát người phụ nữ đứng ở một bên. Cô ta đưa lưng về phía cái cửa sổ duy nhất trong kho hàng, bên trong căn bản cũng không có đèn, cho nên dưới điều kiện ngược sáng, cô căn bản không thấy rõ khuôn mặt của đối phương. Mấy gã đàn ông ngược lại đứng nghiêng, còn miễn cưỡng có thể nhìn thấy.
Từ vị trí của bọn họ, Từ Du Mạn cũng có thể nhìn ra, người phụ nữ này nhất định chính là chủ mưu.
“Có gan thuê người ta trói tôi tới, lại không có gan cho tôi nhìn xem cô là ai sao?”
“Ha ha, dùng phép khích tướng đối với tao để mày biết tao là ai sao? Vốn không muốn để cho mày biết, nhưng tao lại nghĩ, dù sao mày cũng không thể còn cơ hội sống sót, như vậy để cho mày nhìn xem tao là ai.” Cô ta khẽ nghiêng người, ánh sáng chiếu vào, Từ Du Mạn lúc này thấy rõ ràng rồi, tất nhiên cô gái này không phải ai khác, mà là Dương Nguyệt Ý.
“Là cô?” Từ Du Mạn có chút kinh ngạc. Dương Nguyệt Ý?
“Đúng, chính là tao, mày không nghĩ đến chứ gì?” Dương Nguyệt Ý có chút hài lòng, khuôn mặt hoàn toàn vặn vẹo, dường như đối với Từ Du Mạn hận thấu xương. Cô nhớ lại, cô hình như cũng không làm chuyện gì tàn nhẫn, chẳng hạn như giết cả nhà cô ta mà?
“Đúng vậy, tôi thật không ngờ cô lại lòng dạ rắn rết như vậy, lại có thể nghĩ đến dùng cách này. Trói tôi tới đây làm gì? Định để cho bọn họ cường bạo tôi sao? Sau đó sẽ giết tôi, thần không biết quỷ không hay?” Từ Du Mạn thật không nghĩ đến Dương Nguyệt Ý. Nghe giọng điệu mới vừa rồ