Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1897 lượt.
Du Mạn biết là Cố Uyên, hơn nữa cũng nghe ra vẻ tức giận trong giọng nói của anh, “Ừ.”
Từ Du Mạn mới vừa đáp một tiếng, liền bị anh xoay người cô qua, trên môi liền dán lên một đôi môi khác. Anh mở hàm răng của cô ra, tìm lưỡi thơm của cô, không cho cự tuyệt, không cho tránh né mà củng nhau dây dưa. Từ Du Mạn không rõ cơn tức giận của anh từ đâu mà đến, nhưng anh tức giận là thật. Vì trấn an anh, cô cũng chủ động hôn đáp lại.
Hồi lâu Cố Uyên mới buông cô ra: “Về sau gặp chuyện gì, em phải gọi điện thoại cho anh đầu tiên.”
Thì ra là anh đang tức giận cô không điện thoại cho anh mà gọi điện thoại cho A Dư. Nói như vậy, anh biết chuyện cô bị bắt cóc rồi sao? Từ Du Mạn nhìn đồng hồ, chính là buổi tối. . .
“Ừ.” Từ Du Mạn ngoan ngoãn đứng trên giường. Không đúng, hẳn là Úc đưa cô về. Với mối quan hệ giữa Úc và thầy Cố, cũng sẽ không nói chi tiết. Rất nhanh Cố Uyên đã nấu mì xong. Từ Du Mạn đói đến nỗi ngực dán vào lưng, vừa thấy mỹ vị trước mặt, hưng phấn đến mức cầm lên ăn ngay.
Cố Uyên nhìn cô ăn đến vui sướng, vẻ không vui trong ánh mắt cũng biến mất, đổi lại là cưng chiều cùng dịu dàng sâu sắc.
“Thầy Cố, anh muốn hỏi cái gì cứ hỏi đi.” Thông minh như Từ Du Mạn, làm sao lại không nhìn ra bộ dáng Cố Uyên muốn nói lại thôi, cô còn chưa từng gặp qua dáng vẻ ấp a ấp úng như vậy của anh.
Tư lệnh tìm tới cửa
“Gặp phải nguy hiểm tại sao không gọi điện thoại cho anh đầu tiên? Cần tiền tại sao không nói với anh?”
“Éc… Lúc ấy anh và ba anh ở chung một chỗ, em dĩ nhiên không thể quấy rầy anh.”
Nhưng nghe Từ Du Mạn nói xong, anh có chút bất đắc dĩ. Anh xoa đầu cô và nói:
“Ăn từ từ, không ai giành với em. Còn nữa, dù có chuyện gì cũng không quan trọng bằng em, biết không? Em tìm anh không phải là quấy rầy anh, anh rất vui mừng.” Nói không cảm động, đó là không thể nào. Nếu người đàn ông nào đối xử với bạn như vậy, bạn không cảm động sao?
Từ Du Mạn rất cảm động : “Ừ, em biết rồi. Thầy Cố, hôm nay anh với ba anh đã nói những gì?” Từ Du Mạn trực giác cảm thấy Cố Uyên cùng ba anh nhất định không vui vẻ gì rồi.
Người đàn ông này dáng dấp rất bình thường, nhưng trên người có một loại áp lực làm cho người ta không thể nào bỏ qua. Da cũng rất đen, hẳn là bị đen sau thời gian dài. Mặc dù không thấy được phía dưới bộ âu phục là hình dáng gì, nhưng ánh mắt của cô rất gian xảo, người đàn ông này vóc người nhất định rất tốt. Đây là một người đã trải qua huấn luyện nào đó rồi.
Từ Du Mạn tìm tòi trong đầu, người đàn ông này, cô dường như cảm thấy có chút quen thuộc, chính là cảm thấy có một loại cảm giác quen thuộc, nhưng trước sau cũng không nghĩ ra đã từng gặp mặt người đàn ông này lúc nào.
“Xin hỏi anh là?”
“Tôi là ai không quan trọng. Cô Từ, tư lệnh của chúng tôi có chuyện tìm cô.”
Tư lệnh? Đó không phải là cha của thầy Cố sao? Sao lại tới tìm cô chứ? Trong đầu Từ Du Mạn không khỏi hiện ra diện mạo của ba Cố trong ấn tượng của cô, ngay sau đó lại hiện ra một đoạn thường được viết trong tiểu thuyết. Đối phương hỏi : “Muốn bao nhiêu mới bằng lòng rời khỏi con trai tôi?”
Phụt… Từ Du Mạn cũng cảm thấy loại chuyện như vậy không có nhiều khả năng xuất hiện trên người ba Cố. Ba Cố không thích cô, không chấp nhận cô là chuyện rất có thể, nhưng không thể nào lại làm ra chuyện không có phẩm chất như vậy, chuyện tổn hại hình tượng như vậy.
Từ Du Mạn đi theo người đàn ông đến chỗ chiếc xe quân đội màu xanh không biết biển số đang dừng ở ven đường. Cô chợt hiểu ra người đàn ông trước mặt mình sao lại quen thuộc như vậy. Thời gian gần một tháng cô ở nhà họ Cố, chỉ cần bác Cố về nhà, người đàn ông này sẽ theo về nhà họ Cố, ở cũng ở tại nhà họ Cố.
“Anh là anh Hứa?”
Lời nói của Từ Du Mạn nghe không giống như đang hỏi thăm mà như là đang khẳng định. Người đàn ông phía trước dừng lại một chút, sau đó đưa lưng về phía cô, giây lát sau gật đầu rồi giúp cô mở cửa xe ra.
Từ Du Mạn nhìn thấy Cố Bác đang ngồi phía sau xe, dừng một chút, ngồi vào trong. Cô vốn cho là bác Cố không có ở trong xe, mà là ở trong thư phòng của nhà họ Cố, giống như Quân Vương chờ anh Hứa dẫn cô tới bái kiến đấy.
“Cô Từ, còn nhớ tôi không?” Cố Bác nghiêm túc đến mức không có chút biểu tình nào, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Từ Du Mạn. Ánh mắt này, chắc hẳn rất nhiều người sẽ không chịu nổi, dù sao trong đó cũng tản ra cảm giác bị áp bức không che giấu.
Từ Du Mạn cảm thấy mồ hôi lạnh cũng sắp tuôn ra rồi. Ở trước mặt Cố Bác, cô muốn thoát đi. Nhưng cô biết mình không thể làm như vậy.
“Dĩ nhiên biết. Bác Cố.” Từ Du Mạn cố gắng để cho mình nhìn ra tình cảnh.
Trong lòng cô bất ổn, nhịp tim nhanh đến mức giống như muốn rớt ra ngoài. Cho dù gặp phải bọn bắt cóc, cô cũng chưa từng khẩn trương như vậy. Có thể thấy được phong cách của Cố Bác thật là bức người.
“Hả? Biết thì sao vừa rồi lúc tiến vào không chào?”
Đó là do quá khẩn trương nên quên mất. Từ Du Mạn dĩ nhiên không thể nào nói như vậy. Cô cũng không biết nói thế nào, đành phải áy náy nói : “L