Tác giả: Mạn Nam
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341899
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.
thật sự anh và cô ta không có quan hệ gì.” Cố Uyên cũng nhanh nói năng lộn xộn rồi. Từ Du Mạn biết, càng quan tâm, mới có thể như vậy.
Từ Du Mạn vòng tay ôm chắc hông của anh : “Em tin anh.”
Thật tốt, Mạn Mạn tin tưởng mình. Cố Uyên ôm cô thật chặt.
Nhưng lúc Cố Uyên vẫn còn đắm chìm trong cái ôm, Từ Du Mạn tránh thoát khỏi cái ôm của anh, sau đó hung tợn nhéo một cái vào eo của anh. Bên hông của anh cũng không có thịt dư, cô phải nỗ lực thật lâu mới nhéo được một chút xíu da, vẫn rất cứng rắn.
“Nói, lúc nào thì giải quyết xong cái người tên Tạ Vận Tư đó?” Tự nhiên lại xuất hiện một cô vợ chưa cưới, thấy cô dễ bắt nạt lắm phải không?
“Anh chỉ biết có một cô gái là em, tuyệt sẽ không có người khác, em yên tâm.” Cố Uyên cam kết.
“Ừ. Ba của anh hình như có hơi kỳ lạ, em cảm thấy bác ấy cũng không chán ghét em.” Từ Du Mạn rầu rĩ nói. Mặc dù cô cảm giác Cố Bác không phải rất ghét cô, nhưng ông không đồng ý cho cô và Cố Uyên ở bên nhau là sự thật, nguyên nhân cuối cùng là gì, hẳn là chỉ có mình ông ấy mới biết.
“Ừ, cho nên em nhất định có năng lực làm cho ông bố cố chấp của anh yêu quý cô con dâu này.” Mạn Mạn của anh người gặp người thích, cũng không tin cô không thể thu phục được lão già cố chấp trong nhà.
“Ừ.” Cô nhất định phải nhận được sự đồng ý của người nhà Cố Uyên.
Đúng rồi. Cố Uyên đột nhiên chợt lóe lên một ý tưởng, ông nội. Bọn họ có thể bắt đầu từ ông nội.
“Mạn Mạn, nghỉ đông theo anh trở về Yên Kinh một chuyến nhé.” Ông nội sống trong đại viện ở Yên Kinh. Lúc trước, khi đón Mạn Mạn về nhà, ông nội vẫn sống ở Yên Kinh, cũng không ở thành phố A, cho nên ông nội chưa từng gặp qua Mạn Mạn. Đây thật là một tiếc nuối lớn. Nếu để cho ông nội nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Mạn Mạn khi còn bé như vậy, ông nhất định sẽ thích Mạn Mạn, và cô cũng sẽ không bị cha anh đưa đi. Thật sự là sai lầm khi không để cho ông nội biết.
“Trở về Yên Kinh?” Từ Du Mạn đè nén sự kinh ngạc nói.
“Đúng, chúng ta cùng trở về Yên Kinh gặp ông nội của anh.” Cha anh luôn nghe lời ông nội, chỉ cần thu phục được ông nội thì tương đương với việc thu phục được cha anh.
Từ Du Mạn nghe Cố Uyên nói muốn gặp ông nội, liền biết Cố Uyên có tính toán gì rồi, nhưng cô vẫn cảm thấy có phải quá nhanh hay không, có chút không thích ứng kịp.
“Có thể hơi sớm hay không?” Từ Du Mạn lo âu hỏi. Không biết ông nội của thấy Cố như thế nào đây? Có hòa hợp được hay không đây?
“Sẽ không, anh đã sớm muốn làm như vậy rồi, sao có thể là sớm chứ?”
“A.” Từ Du Mạn chợt kêu to.
“Sao vậy?” Ngạc nhiên.
“Cơm nguội rồi.” Từ Du Mạn lắp bắp nói, rất ngượng ngùng.
“Không sao.” Cố Uyên cầm lấy hộp cơm Từ Du Mạn đưa cho anh, say sưa ăn ngon lành. Cô cũng không quái dị nói cái gì mà cơm nguội, ăn sẽ bị cảm nữa. Cố Uyên là một người đàn ông, chịu chút cơm lạnh cũng không sao, cô lúc trước cũng từng ăn cơm lạnh rồi. Cơm lạnh dù sao cũng tốt hơn không có gì ăn, chịu đói bụng. Bây giờ đi ra ngoài mua căn bản là không còn kịp rồi, đành ăn tạm thôi.
Vừa ăn xong, liền tới lớp tự học buổi tối rồi. Lớp tự học buổi tối là tiết học của Cố Uyên, anh ngồi trên bục giảng, mở ra sách giáo khoa ngữ văn. Từ Du Mạn yên tâm ở phía dưới làm bài tập.
Học sinh lớp mười hai áp lực lớn, bài tập cũng nhiều. Một ngày trên căn bản phải làm chừng mười trang bài kiểm tra, chưa nói là còn có sách bài tập, còn phải đọc sách tham khảo nữa.
Từ Du Mạn thời gian dài không đi học, kiến thứcthiếu mấy phần. Bạn học khác đều đã làm xong sách bài tập, cô mới làm được chút ít, hơn nữa trong khoảng thời gian này luôn phát ra bài kiểm tra, từng xấp đều khá dày.
Môn học duy nhất có ít bài tập chính là ngữ văn. Chủ yếu Cố Uyên cảm thấy ngữ văn căn bản là dựa vào ý hiểu, phải nói tất cả các môn đều phải dựa vào khả năng hiểu bài, bài tập để luyện tập là không thể thiếu, nhưng quá nhiều sẽ dẫn tới phản hiệu quả.
Trong cuộc họp anh đã nói điều này, nhưng các giáo viên bộ môn khác có tán thành hay không, có làm như vậy hay không chính là chuyện của họ, anh không có quyền can thiệp.
Từ Du Mạn cảm thấy mình cần phải làm nhiều bài tập môn toán hơn, dù sao ‘quen tay hay việc’ cũng không phải là nói bừa, cũng hơi có lý. Bài tập nhiều, cô biết lựa chọn bài để làm, muốn làm hết toàn bộ, căn bản là không thể, trừ phi cô không ăn không uống không ngủ.
Đề đơn giản đề đã hiểu rồi, cô chỉ dùng thời gian nghiên cứu một chút hai đề khá khó sau cùng. Mỗi bài thi cô đều chỉ làm phần sau của hai đề này. Môn toán cô bị trừ điểm chính là ở chỗ này.
Hai đề bài này nói đơn giản cũng không phải, nói khó thì cũng không khó, cô chỉ làm được hai câu hỏi nhỏ của phần trước, mấy câu cuối cùng, thật sự rất phức tạp, cô trầm tư suy nghĩ cũng không biết nên làm từ đâu.
Từ Du Mạn đang rối rắm vì bài tập của mình, cũng không phát hiện ra Cố Uyên đang đọc sách ở trên bục lúc nào thì đã đặt quyển sách xuống, chuyên chú mà thâm tình nhìn cô.
Cũng may trong giờ tự học buổi tối, tất cả mọi người đều bận rộn làm bài tập, không có người nào nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng này c