Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

đó chính là Chương Xuyến, sao bây giờ lại chủ động nói chuyện với cô? !
Ngoài kinh ngạc thì cô vẫn không biết rốt cuộc là ai tìm cô. Người đàn bà ngoài kia sao? Cô không biết . Không đúng, Từ Du Mạn lại cẩn thận nhìn người đàn bà đứng bên ngoài cửa lớp, thì ra là mẹ của cô
Cái bộ dáng này, Từ Du Mạn trực tiếp nhớ tới dáng vẻ mà cô đã tìm thật lâu thật lâu mới tìm được ở cổng một trường học.
Xem ra cuộc sống gia đình tạm ổn, trôi qua không tệ, được bảo dưỡng tốt như vậy, bộ ngực cũng không trễ xuống. Quần áo lộ ngực thế kia mà còn dám mặc, xem trường học là quán bar sao? Từ Du Mạn hoàn toàn khinh thường.
Từ Du Mạn cũng không đi ra ngoài, cầm bảng từ vựng Anh ngữ bắt đầu đọc thuộc lòng từ vựng tiếng Anh. Còn chưa được hai từ, lại có một bạn học khác tới nhắn cô đi ra ngoài một chuyến.
Từ Du Mạn vẫn không để ý đến. Vẫn tiếp tục học tiếng Anh. Lần này một từ còn chưa nhớ, lại một người khác vào gọi cô, bảo cô đi ra ngoài một chuyến. Còn nói người bên ngoài là mẹ cô. Mẹ nó, có để cho cô học bài hay không, người đàn bà này sao da mặt lại dày như vậy chứ.
Viên Hân cũng không nghĩ đến, mình nhờ hai học sinh gọi Từ Du Mạn, mà Từ Du Mạn cũng không ra ngoài. Trong lòng tức giận, muốn rời đi nhưng vừa nghĩ đến lời cảnh cáo của người kia, Viên Hân đành phải bỏ qua suy nghĩ muốn rời đi. Bất mãn đối với Từ Du Mạn lại tăng thêm một phần, tại sao để bà ở bên ngoài chờ lâu như vậy.
Viên Hân vẫn nhờ một học sinh khác giúp gọi Từ Du Mạn. Lần này bà ta còn nhấn mạnh, phải nói với Từ Du Mạn bà ta là mẹ của nó. Chắc hẳn nó không nhận ra bà là ai, nhưng nói mình là mẹ của nó, dù thế nào cũng không thể không ra được. Từ Du Mạn đi ra rồi, nhưng quả thật là tức giận đùng đùng mà đi ra.
Mẹ? Bà ta xứng làm mẹ sao? Nếu như có ai nói xứng, tin tưởng cô sẽ lập tức đi đến xé nát miệng người đó, sau đó sẽ vá lại. Lại xé nát rồi vá lại.
“Có chuyện gì sao?” Từ Du Mạn giả bộ chính mình không hề nhận ra Viên Hân, lãnh đạm hỏi.
“Mạn Mạn, sao con có thể nói với mẹ như vậy chứ? Ta chính là mẹ con.” Viên Hân vốn cho rằng nói bà ta là mẹ của con bé, nó sẽ vui mừng chạy tới, ôm bà ta khóc một trận, sau đó bà ta nói gì nó nghe nấy. Nhưng thực tế luôn sai lệch rất lớn so với tưởng tượng, sự sai lệch này khiến Viên Hân không thể tiếp nhận, Viên Hân đành phải nhấn mạnh lần nữa mình là mẹ ruột của cô. Không nói còn đỡ, vừa nói Từ Du Mạn dĩ nhiên càng thêm tức giận.
“Xin hỏi quý cô đây là ai, tôi biết cô sao?” Từ Du Mạn cười lạnh. Gọi là quý cô sẽ không sai chứ, ăn mặc thật như một cô gái, chỉ là với số tuổi đó, gọi là chị cả e rằng còn ngượng miệng.
“Con… ta nói ta là mẹ con.” Viên Hân bỏ kính râm xuống, bà thế nào cũng không ngờ Từ Du Mạn không gọi bà là mẹ, lại gọi bà là quý cô. Bình thường ai gọi bà như vậy, bà sẽ rất vui mừng, nó chứng minh là bà còn trẻ, ít nhất trông vẫn còn trẻ. Nhưng nghe được từ trong miệng Từ Du Mạn, bà cảm giác hình như có chút không bình thường, cảm thấy dường như đang giễu cợt bà vậy.
“Mẹ? Đó là thứ gì? Tôi còn không biết thế giới này còn có mẹ tồn tại đấy? Được rồi, quý cô ah, tôi phải vào lớp rồi, phiền cô chớ làm ảnh hưởng chúng tôi đi học được không? Mời rời đi.”
Từng gặp qua người da mặt dày, sau đó gặp Cố Uyên cũng không cảm thấy da mặt người ta dày nữa. Nhưng hôm nay gặp người đàn bà này, Từ Du Mạn cảm thấy da mặt của Cố Uyên như vậy vẫn còn quá mỏng.



Thầy Cố, anh được không


“Tôi… cô.” Viên Hân tức giận gương mặt lúc trắng lúc xanh, không nói ra lời. Dù nói thế nào bà ta vẫn là mẹ của con bé đáng ghét này, nhưng nó lại nói chuyện như vậy với bà, thật là không có giáo dục:
“Thật là không có giáo dục, sao có thể nói như vậy với mẹ mình chứ?”
Viên Hân vung tay định cho Từ Du Mạn một cái tát, lại bị cô bắt được cổ tay không thể động đậy.
“Không có giáo dục? Đương nhiên đứa trẻ không cha không mẹ làm sao có thể có giáo dục chứ? Bà cực kỳ có giáo dục, tùy tiện đánh người, bà được dạy bảo thật tốt.”
Từ Du Mạn đột nhiên hất tay Viên Hân ra. Viên Hân lảo đảo mấy bước mới đứng vững cơ thể. Cổ tay bây giờ đã đỏ một mảng, đau muốn chết. Thật không nghĩ tới con bé đáng ghét này lại có khí lực lớn như vậy.
Cố Uyên cúi đầu nhìn Viên Hân, cho người ta một loại cảm giác quân lâm thiên hạ. Người này chính là thầy giáo kiêm bạn trai của con bé đáng ghét này sao? Chính là Cố Uyên trong miệng người phụ nữ kia? Viên Hân có chút háo sắc nghĩ. Nếu không phải là người phụ nữa kia, bà cũng muốn tiếp cận đoạt lấy Cố Uyên, thật sự là quá đẹp trai.
Cố Uyên cùng Từ Du Mạn cũng không bỏ qua vẻ mất hồn của Viên Hân trong nháy mắt nhìn thấy Cố Uyên và cả ánh mắt háo sắc này nữa. Trong lòng Từ Du Mạn không biết là cảm giác gì, còn Cố Uyên chính là khinh thường loại đàn bà này.
“Chúng tôi đang trong giờ học, làm phiền bà rời khỏi đây.” Cố Uyên mặc dù trong miệng nói là làm phiền, nhưng ai cũng có thể nghe ra ý vị ra lệnh trong đó. Tuy rằng bình thường Cố Uyên khá lãnh đạm, nhưng đối với Từ Du Mạn chính là dịu dàng như nước, đối với