XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.

hong khô. Quần áo muốn hong khô cũng cần một đoạn thời gian, cô đi ra khỏi phòng tắm.
Toàn thân Cố Uyên chỉ quấn duy nhất một cái khăn tắm, thân trên hoàn toàn để trần. Làn da màu lúa mì, cơ bụng mấy múi, không có mỡ thừa, hoàn toàn phù hợp với tưởng tượng lý tưởng trong lòng cô. Cô nuốt nước miếng một cái, rất muốn sờ cơ bụng của anh, xem ra thật thoải mái.
Cố Uyên dường như có thể nghe thấy trong lòng cô đang nghĩ gì, khoảng cách với cô cũng càng ngày càng gần, cuối cùng đi tới trước mặt cô. Cơ bụng có thể chạm tay vào, Từ Du Mạn không bỏ qua liền sờ lên.
Còn chưa sờ đủ, cô đã bị anh đè xuống ghế sa-lon, mãnh liệt hôn một trận. Khuôn mặt, vành tai, cái cổ đều bị anh hôn một lần. Bản thân Từ Du Mạn cũng rất hưởng thụ, cũng không có phản kháng. Biết tay của Cố Uyên bắt đầu không thành thật, đưa vào trong quần áo của cô, cô mới thở phì phò ngăn cản:
“Thầy Cố, anh đây là muốn làm gì?” Thanh âm rên rỉ càng thêm kích thích thần kinh của Cố Uyên.
Cố Uyên đè trên người cô, không cho phép ngăn cản mà đẩy áo của cô lên đến cổ, rồi cởi quần áo của cô ra, bắt lấy một bên ngực đẫy đà của cô:
“Em nói đi, bảo bối Mạn Mạn.”
“Em… em không biết. Ừm. . . . . .”
“Anh đây muốn chứng minh, anh – thầy Cố của em, rốt cuộc có được hay không!”
Thì ra là vì câu nói vô tâm kia của cô: “Thầy Cố, anh được không?” gây ra họa. “Thầy ơi, đừng lộn xộn.” Rơi vào đường cùng, cô đành phải nói như vậy.
Nếu như trên thế giới có ‘thuốc hối hận’, tin rằng cô nhất định sẽ không uống. Bởi vì trải qua lần này, cô đã bắt được điểm yếu của anh, biết làm sao có thể hành hạ anh hơn nữa làm cho anh đồng ý với bất kỳ yêu cầu gì của cô. Từ Du Mạn đã thử nghiệm qua nhiều, lần nào cũng đúng. Tất nhiên đó là chuyện sau này.
Hôn đủ, cởi hết, sờ khắp rồi, một bước cuối cùng liền dừng lại. Từ Du Mạn nằm trên ghế sa-lon, mặt đỏ tới mang tai nhìn Cố Uyên vọt vào phòng tắm dội nước lạnh. Sau đó, cô liền phát hiện ra, Cố Uyên chẳng qua chính là một con cọp giấy, chỉ biết hù dọa người.
Điện thoại vang lên, Từ Du Mạn cầm lên nhìn, sau đó nhìn thấy số điện thoại gọi tới, sắc mặt của cô trong nháy mắt từ quang đãng biến thành âm u. Lại là bà ta, bà ta rốt cuộc muốn làm gì chứ. Từ Du Mạn muốn trực tiếp cúp điện thoại, lại nghĩ, hay là thôi đi, đời trước cô thiếu nợ bà ta.
“Con cuối cùng chịu nhận điện thoại của ta rồi.” Nếu không nhận, bà ta sắp bị mắng chết rồi. Viên Hân hưng phấn nói.
“Có chuyện gì nói đi.”
“Con gái à…”
Viên Hân đang muốn dùng chính sách dụ dỗ, lại bị cô cắt đứt: “Đừng gọi tôi là con gái. Bà nói đi! Tiếp cận tôi rốt cuộc có mục đích gì?”
Viên Hân thấy mục đích của mình bị vạch trần, sắc mặt khẽ biến, chỉ là Từ Du Mạn cũng không thấy được. Viên Hân dĩ nhiên sẽ không thừa nhận bà có mục đích. Nếu là không có người phụ nữ kia trước kia đã từng nhắc nhở bà ta, nói không chừng lấy tính tình của bà, nói thẳng cũng có thể? Chính là không để cho Từ Du Mạn và Cố Uyên ở bên nhau thì thế nào? Chỉ là bà bây giờ thật sự không dám không nghe lời của người phụ nữ kia:
“Nào có mục đích gì? Ta một người làm mẹ muốn nhận lại con gái của mình thì thế nào?” Viên Hân nguỵ biện nói.
Đây thật là chuyện cười lớn nhất đời : “A, chẳng lẽ bà còn có lương tâm hay sao?”
“Hắc, cái con bé chết tiệt kia, sao có thể nói chuyện với mẹ như vậy chứ?”



Nói bóng nói gió


“Hắc, cái con bé chết tiệt kia, sao có thể nói chuyện với mẹ như vậy chứ?”
“Lời này bà đã nói rất nhiều lần rồi. Không có chuyện gì tôi liền cúp máy, đừng quấy rầy tôi.” Từ Du Mạn nào để cho Viên Hân có cơ hội nói có chuyện, không đợi Viên Hân nói chuyện, cô liền trực tiếp cúp điện thoại.
Viên Hân gần đây luôn bị người khác không có lễ phép cúp điện thoại, bị người ta uy hiếp, lại bị con gái của chính mình nói như vậy, tức giận liền muốn phát tiết ra ngoài. Ở trong phòng tìm tới tìm lui, không có thứ gì khác có thể để cho bà trút giận, không thể làm gì khác hơn là đập đồ. Viên Hân đập đồ cũng có lựa chọn, không đập thứ mình thích, không đập đồ đắt tiền, chuyên chọn những thứ có thể ném ra tiếng vang nhưng lại không đắt đỏ.
Trong phòng Viên Hân truyền đến âm thanh đập vỡ đồ, những người giúp việc đều ở bên ngoài, cũng không dám đi vào cũng không dám làm thế nào, đành phải đứng ở cửa chờ. Hiện tại trong căn nhà này lớn nhất cũng chỉ có Mộ Trường Phong, cậu chủ của bọn họ. Nhưng cậu chủ đến bây giờ chưa trở về.
Đến 12 giờ đêm Mộ Trường Phong về tới, Viên Hân đập đồ cũng đập đủ rồi. Quản gia tiến tới bên tai Mộ Trường Phong nói gì đó, vẻ mặt của Mộ Trường Phong trở nên có chút âm u. Cũng không để ý Viên Hân đã ngủ chưa, vọt vào phòng ngủ của Viên Hân.
“Bây giờ là cái giá này, đương nhiên nếu thời gian càng lâu, giá tiền tự nhiên sẽ còn tăng cao hơn nữa.” Mộ Trường Phong nghiêm túc, tiếc rẻ nói. Đây chính là mục đích của anh, khiến Viên Hân buồn bực rối rắm, trong lòng khó chịu.
Thật ra cái bình hoa này chỉ là một bình hoa bình thường, cũng không phải cái bình hoa trong hoàng cung nhà Thanh gì