Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Giáo Sư Khó Chịu, Chớ Lộn Xộn

Tác giả: Mạn Nam

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341900

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.

, quầng thâm trên mắt đều xuất hiện rồi.
“Xem quầng thâm trên mắt anh, không ngủ được đúng không ?”
“Ừ, không có cục cưng của anh ngủ bên cạnh anh liền ngủ không được.” Cố Uyên làm nũng nói.
Từ Du Mạn buồn cười nhéo nhéo thịt trên khuôn mặt của anh : “Vậy 27 năm qua anh trải qua như thế nào, luôn không ngủ à?”
“Đó không phải là vì chưa từng ngủ chung với Mạn Mạn sao ? Đã ngủ chung với em rồi, liền không quên được cảm giác kia, không có em sẽ không ngủ được.” Lý do thật là đầy đủ.
“Ai nói chưa từng ngủ qua?” Từ Du Mạn hỏi.



Gặp phải vị hôn thê


Một tháng ở nhà Cố Uyên thì có 29 ngày đều ngủ cùng nhau.
“Ha ha, Mạn Mạn còn nhớ rõ à?” Cố Uyên cười gượng.
“Dĩ nhiên.”
Khi đó Từ Du Mạn mới đến nhà của Cố Uyên, người trong nhà Cố Uyên đều xa lạ, hoàn cảnh lạ lẫm, một cô bé như cô không ngủ được, vì thế ngày đầu tiên cô không ngủ. Ngày hôm sau bởi vì quá mệt mỏi, thật sự không chịu được, nên ngủ thiếp đi, nhưng nửa đêm bị cơn ác mộng làm tỉnh giấc, Cố Uyên liền vội vã chạy tới, ôm cô cùng nhau ngủ.
Đêm đó, Từ Du Mạn có một giấc ngủ yên ổn nhất, kể từ sau khi ba cô mất. Về sau, vẫn luôn là Cố Uyên ngủ cùng với cô thì cô mới ngủ được.
“Thôi bỏ đi, nếu như nhà họ Mộ không cần bà ta nữa, khó tránh khỏi bà ta sẽ tìm đến em, đó là phiền toái lớn, em không muốn nhìn thấy bà ta.” Từ Du Mạn vùi trong lòng anh, rầu rĩ nói.
“Ha ha, nghe lời em.” Mạn Mạn của anh, chính là mạnh miệng, nhưng lòng dạ vẫn rất hiền lành.
Lâm Thiển Tuyết sau khi kết hôn, liền dọn đi. Nhà đối diện trống không, cô cảm giác có chút không tự nhiên. Hiện tại cô sẽ không còn gặp chị Tuyết ở cửa ra vào nữa, không có ai mua đồ ăn ngon mang tới cho cô, lúc cô đau lòng không thể đi gõ cửa nhà đối diện nữa rồi, chỉ có thỉnh thoảng đến chơi nhà Lâm Thiển Tuyết.
Hiệu suất của Cố Uyên rất cao, giống như chuyện của Yến Trầm Phong lần trước, thấm thoát liền giải quyết xong chuyện đó. Lần này cũng giống như vậy, mới có mấy ngày, anh đã nói chuyện làm xong rồi.
Thì ra thật sự không phải đơn giản như vậy. Người phụ nữ uy hiếp Viên Hân không phải Tạ Vận Tư, chỉ là một người phụ nữ bình thường, bị Âu Dương Nhất Phàm lợi dụng mà thôi.
Âu Dương Nhất Phàm chính là muốn mượn tay Viên Hân làm cho Từ Du Mạn chủ động rời khỏi Cố Uyên, sau đó hắn sẽ có được cô. Nhưng hắn đã đánh giá cao người đàn bà Viên Hân này, thế cho nên làm hư chuyện rồi, hơn nữa còn bại lộ thân phận của chính hắn. Bảo một người phụ nữ làm chuyện này là muốn để người ta nghĩ rằng có người yêu Cố Uyên, bề ngoài là đơn thuần muốn có được Cố Uyên. Âu Dương Nhất Phàm cũng hoàn toàn đánh giá thấp năng lực của Cố Uyên, hắn không ngờ kế hoạch của mình tinh vi như vậy lại chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã bị vạch trần. Chính mình rõ ràng che giấu rất tốt nhưng vẫn bị Cố Uyên điều tra ra.
Cố Uyên rốt cuộc có thân phận gì? Âu Dương Nhất Phàm vẫn luôn không chú ý tới thân phận của Cố Uyên, lần này hắn không thể không tốn hao thời gian tinh lực để điều tra thân phận của anh. Không tra thì không biết, điều tra ra thì giật mình.
Âu Dương Nhất Phàm tự nhận gia thế của mình thua kém Cố Uyên, nhưng ít nhất hắn dựa vào hai tay của chính mình, mà Cố Uyên, trừ gia đình quyền thế, anh cũng chỉ là một thầy giáo dạy trung học, sao có thể so được với hắn chứ? Chỉ có thể nói, Âu Dương Nhất Phàm biết còn chưa đủ nhiều. Mới vừa biết được thân phận của Cố Uyên thì công ty của Âu Dương Nhất Phàm liền xuất hiện nguy cơ.
Âu Dương Nhất Phàm vội vàng xử lý nguy cơ của công ty nên cũng không có thời gian đi tìm Từ Du Mạn. Cô lại khôi phục cuộc sống trước kia, nhưng còn có thêm một bạn trai và một cậu em trai. A, còn có thêm hai cậu con trai nuôi một cô con gái nuôi.
Mỗi lần Từ Du Mạn tới nhà Lâm Thiển Tuyết liền lập tức ôm lấy đứa bé. Cô thật sự rất thích mấy đứa bé này, thật đáng yêu .Mấy nhóc cũng thích Từ Du Mân, chỉ từ việc bọn nó khóc lớn cũng có thể thấy được, anh hai được cô ôm lấy thì đang cười, còn hai đứa khác đều khóc.
Từ Du Mạn muốn đổi ôm đứa khác thì đứa nhóc được ôm luôn cười, còn đứa không được ôm liền khóc lớn, khiến cho cô không biết làm sao làm mới phải, mấy đứa khóc lên thì Lâm Thiển Tuyết cũng dỗ không được. Cuối cùng suy nghĩ được một biện pháp, đặt ba đứa bé vào trong nôi, do Từ Du Mạn tới đong đưa.
“Bọn nhóc rất thích em.” Lâm Thiển Tuyết dịu dàng nói. Đã từng sinh con nhưng vóc người của Lâm Thiển Tuyết vẫn tốt như vậy, điều duy nhất thay đổi chính là trong mắt nhiều dịu dàng hơn.
Từ Du Mạn cũng dịu dàng nhìn mấy đứa trẻ, nhẹ nhàng vuốt ve bọn nhóc, hát ru cho chúng nghe. Nhưng hiệu quả hình như không tốt chút nào, hát thật lâu, mấy đứa bé vẫn không có một chút dấu hiệu buồn ngủ nào, vẫn trợn to mắt nhìn cô, hoạt bát gấp trăm lần. Xem ra hẳn là bọn nhỏ chưa từng nghe qua hát ru, cho nên tò mò đấy mà.
Ở Từ Du Mạn tản ra tình thương rực rỡ của người mẹ, Cố Uyên ở bên cạnh thấy mà không dời mắt được. Nếu như không phải bây giờ còn đang ở nhà người ta, còn có người khác ở đây, anh nhất định sẽ hóa


Snack's 1967