Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Mã Giáp Nãi Phù Vân

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341169

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1169 lượt.

êm đó.”
Vì vậy, tôi mới biết, đồng chí Tô Tín do nhớ nhung tôi mà phát sốt, vốn anh nghĩ là không sao nhưng chị Hạ lại gọi y tá riêng của nhà tới chăm sóc anh. Ai biểu nhà người ta có tiền, Tô Tín chịu kích thích không ít nên uống thuốc xong thì đi ngủ, sau đó y tá thay anh nhận điện thoại…
Lý do này tạo cho tôi một cảm giác rất hư vô và mờ mịt.
Chị Hạ bình tĩnh nói: “Thật ra thì còn có chuyện bác không thể không nói, lúc nghỉ hè không phải bác cố ý giao công việc khổ cực cho con, nhìn con gầy yếu như vậy muốn rèn luyện con một chút, cơ thể phải khỏe mạnh, chỉ sợ sau này bị thằng nhóc Tô Tín kia lăn qua lộn lại chịu không nổi.”
Phụt…. Ngụm café tôi chưa kịp nuốt đã phun ra ngoài.
Bà tiếp tục hỏi: “Đúng vậy chứ?”
Tôi kích động cầm tay bà, dùng sức gật đầu, chị Hạ, bác thật biết rõ chân tướng…
--------------
Buổi tối, tôi tập trung chơi máy vi tính, không biết Tô Tín trở về, anh vào cửa nhìn thấy tôi lên mạng đánh tôi một cái báo cáo.
Tôi bực bội chỉ “A….”
Cảm thấy giọng tôi không được hòa nhã, Tô Tín thay dép trong nhà rồi ngồi xuống bên cạnh tôi nhìn xem tôi đang làm cái gì.
Tôi quay màn hình lại, lạnh lùng nhìn anh: “Anh xem làm gì?”
Anh nhíu mày, ý là tôi đang nổi cái tính khí gì, đưa tay giành lấy máy vi tính xách tay (laptop) của tôi, tôi vừa buông tay, anh lập tức mở ra, nhìn cẩn thận một hồi rồi để trở lại trên khay lặng lẽ đi vào nhà tắm….
Tôi nhìn bóng lưng cao gầy của anh mà lắc đầu, GV trên mạng, em cũng không ép anh, là anh muốn nhìn bằng được.
Tới khoảng mười giờ, Tô Tín kêu tôi đi ngủ, tôi nhìn chằm chằm máy vi tính, không để ý tới lời của anh.
“Kỳ Nguyệt, mau đi ngủ đi.”
Tôi bất mãn cau mày: “Chờ em coi bộ này xong.”
“……………”
Anh buồn bực hỏi: “Máy vi tính tốt vậy sao?”
“Tốt! Anh có thể biểu diễn tốt như GV thì tốt rồi, thật đấy, em chân thành xem xét cho anh.”
Trong giọng nói anh lộ ra vẻ bất đắc dĩ: “…Tốt hơn anh?”
Tôi hiên ngang cắt lời anh: “Chúng ta tổng kết thử đi, bình thường máy vi tính bị em hành hạ, mà anh chỉ có hành hạ em, rõ ràng là máy vi tính tốt hơn, máy vi tính cỏ vẻ chịu khó, hoàn toàn không thể so sánh.”
Tô Tín trầm mặc hồi lâu, tôi cảm thấy hình như anh không có tồn tại, anh lạnh lùng nói: “Vậy anh tự đi ngủ.”
Tôi cười tươi quơ quơ miếng lót chuột: “Không tiễn~~”
Đến khi tôi xem xong bộ cuối cùng thì ngáp dài mệt mỏi, nhanh chóng đánh răng rửa mặt chui vào chăn nhắm mắt dưỡng thần, sắp rơi vào trạng thái mơ màng thì Tô Tín ôm chặt tôi từ phía sau, tôi muốn tránh ra thì anh lại càng ôm chặt vào ngực.
“Kỳ Nguyệt, anh phải ghen với một cái máy sao?”
Tôi nghe xong cười lớn: “Ha ha, vậy anh còn chơi trò chơi kiểm tra thân thể với y tá riêng đấy.”
“Anh không biết.”
Anh cười có chút buồn bực, giọng nói dịu dàng khác thường, tôi không nhúc nhích nữa, lẳng lặng cho anh ôm, không lâu sau Tô Tín bắt đầu không an phận, dò xét vào bên trong áo ngủ tôi, tôi ngăn tay anh lại, bất đắc dĩ nói: “Tô cầm thú kính yêu, hôm nay cho sinh viên nghỉ ngơi một ngày đi.”
Tô Tín dừng lại, đem tôi quay vào đối diện với anh rồi lại kéo vào trong ngực, muốn ôm thật chặt dính sát vào người anh, cằm anh dịu dàng cọ cọ vào tóc tôi, anh nhẹ nhàng nói: “Thật tốt.”
-----------
Ngày tiếp theo lúc tỉnh lại Tô Tín đã đi ra ngoài, tôi ăn xong điểm tâm anh để lại rồi mở máy vi tính coi tiếp những cái của ngày hôm qua, để đạt tới độ chín mùi tôi còn nướng bánh mì đem vào phòng vừa ăn vừa coi GV.
Nhưng là, sấm sét giữa trời quang, laptop HP của tôi mất rồi!!
Tôi tìm khắp từng góc trong nhà cũng không thấy bóng dáng của nó, cả buổi sáng tôi nằm dài chán chường trong nhà, lăn từ trên giường xuống đất, từ phòng khách dô phòng bếp, tự làm khổ bản thân đi rửa hết chén, quét dọn hết nhà rồi mệt mỏi ngã xuống đất.
Cho đến trưa Tô Tín về, nhìn tôi nằm trên đất nhanh chóng ngồi chồm hổm xuống hỏi thăm: “Kỳ Nguyệt, em sao vậy?”
Tôi suy yếu giương mắt buồn bã nói: “Em không thấy laptop…”
Sau khi nghe xong Tô Tín vỗ đầu tôi, anh cười cười: “Đồ ngốc, anh đem nó đi nâng cấp lên Win7 cho em.”
Anh cầm laptop màu đen lắc lư trước mặt tôi: “Hệ điều hành mới nhất, em dùng thử xem.”
Tôi nhảy lên, nhanh chóng mở ra, hệ điều hành Win7 quả nhiên là đẹp mắt, Tô Tín kiên nhẫn chỉ tôi cách dùng, tôi lên tay rất nhanh, cảm thấy hệ điều hành thật tốt có phong cách phương Tây hơn nhiều!
Tô Tín sờ sờ cằm, đôi mắt khẽ cong lên, nghiêm mặt nói: “Đột nhiên anh nhớ tới trước kia có người nói với anh có thể phân biệt giới tính của laptop?”
Tôi kinh ngạc: “Còn có chuyện như vậy?”
Anh cầm lấy con chuột, từ tốn nói: “Đầu tiên là vào CreateObject (SAPI. SpVoice), nói ‘I love You’.”
Tô Tín tỉ mỉ giảng giải rồi làm cho tôi xem: “Sau đó là đánh vào phần bảo vệ có đuôi .vbs, ví dụ như : Tôi yêu bạn.vbs, trang này sẽ tự động nghe được câu I love You. Thông qua giọng nói của máy là có thể phân biệt được nam hay nữ rồi.”
Tô Tín đeo tai nghe lên, đánh chữ trên máy, nhếch môi cười, sau đó đưa tai nghe cho tôi đeo để tôi tự kiểm nghiệm.