Tác giả: Thư Cách
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 134883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/883 lượt.
này……”
Kháng nghị không có hiệu quả, môi của cô bị công chiếm.
Không giống bề ngoài nhã nhặn ôn hòa, Du Chính Dung lúc hôn cô luôn nhiệt tình làm cho người đỏ mặt. Đòi hỏi vô độ, mạnh mẽ vơ vét tài sản đáp lại của cô làm cho cô không thể tự hỏi, không thể chống cự, chỉ có thể mặc anh anh cần anh cứ lấy.
“Ngô……” Thân ngâm mềm mại bất lực quanh quẩn, cô ở giữa hơi thở ôm ấp tràn ngập nam tính, choáng váng huyễn mê loạn.
Phản ứng yêu kiều lại ngọt ngào như vậy làm cho Du Chính Dung hôn càng sâu, càng nóng. Bàn tay to của anh xoa dọc theo sống lưng của cô, đem thân mình mềm mại của cô càng gần sát vào trong lòng mình hơn.
Đường cong vừa hợp, giống như vì đối phương mà tạo ra, đường cong nam tính kiên cường, cùng thân thể nữ tính yểu điệu mềm mại, hoàn toàn phù hợp.
Sau một lúc lâu anh mới miễn cưỡng khắc chế nhiệt tình cuồng dã, buông ra cái miệng nhỏ nhắn mê người kia của cô, cô bị hôn nồng nhiệt cho nên hơi thở dốc, ôm gương mặt đỏ ửng của Hạ Hiểu Úc vào trong lòng, gương mặt trái xoan nóng bỏng đặt tại bên gáy của anh.
“Thực đáng tiếc, thời gian địa điểm cũng không tốt.” Du Chính Dung thở dài. Anh không chút nào che dấu khát vọng cùng nhiệt tình của chính mình, làm cho Hạ Hiểu Úc mặt càng nóng.
“Anh vì sao…… lại đối với em như vậy ?”
Sau một lúc lâu, hơi thở của cô chậm rãi khôi phục bình thường lại, ở trong lòng anh yếu ớt nhẹ hỏi.
Không nghĩ cô là người từ đầu đến cuối lại không dám hỏi vấn đề này.
“Bởi vì anh thích em, anh bị em hấp dẫn, không có lúc nào là không nghĩ ở gần bên em. Mỗi lần nhìn thấy em đã nghĩ đem em một ngụm ăn vào trong bụng, lúc không gặp được em đã nghĩ tìm cơ hội để đến gặp em.” Du Chính Dung cười trả lời.
Tiếng cười trầm thấp của anh ở trong vòm ngực rắn chắc, gợi cảm mà mê người.
“Nhưng là…… em không biết……” Cô gác cằm ở cạnh xương quai xanh của anh, rầu rĩ nói hết,“Em không biết em có thích anh hay không.”
“Em có thích.” Du Chính Dung giống như một thầy giáo, ân cần dạy bảo người học trò đầu tiền làm anh đầu tiên tâm liền động,“Em nếu không thích sẽ không để anh tiếp cận em, cũng sẽ không làm để cho anh ôm em, hôn em, càng không thể đáp lại anh.”
“Em…… em nào có đáp lại anh !” Xấu hổ đến muốn tìm lỗ chui, Hạ Hiểu Úc kháng nghị.
“Không có sao ? Kia lúc anh vừa mới hôn em cảm giác được, chẳng lẽ là tưởng tượng của anh thôi sao ?” Khóe miệng của anh giơ lên, có vài phần tà khí trêu chọc.
Anh tự tay nâng người của cô lên, trong mắt lóe ra nghịch ngợm quang mang,“Được rồi chúng ta sẽ làm thí nghiệm, nghiệm chứng lại một lần nữa thẳng đến khi xác định được đáp án. Em đã hoài nghi kết luận của anh, chúng ta đây……”
Anh đôi môi hàm ý cười lại tiếp tục hôn cái miệng ngọt nhỏ nhắn của cô.
“Chúng ta sẽ xem thí nghiệm.”
“Em……”
Kháng nghị lại bị hàm trụ, cô lại bất lực thừa nhận lửa nóng tàn sát bừa bãi cùng mút.Tayanh lại càng không yên phận, ở thắt lưng cô khẽ dao động, sau đó, từ vạt áo sơmi mà chui vào.
Da thịt trơn mềm cảm xúc mê người như vậy, anh ở môi cô khó khăn thở dài.
Bàn tay thô ráp mơn trớn lưng của cô, hưởng thụ làn da trắng mịn như lụa, anh đã cố gắng áp chế ý muốn của mình mới không có đem quần áo của cô mà cởi bỏ.
Hạ Hiểu Úc lúc này lửa nóng mà yêu cầu hôn ở bên trong, không hề có khả năng suy nghĩ, thân thể nam tính nóng bỏng mà rắn chắc dính sát vào cô, cô ở trong lòng anh giống như một khối bơ gặp nóng, chậm rãi hòa tan.
Cô có đáp lại anh sao ? Thật vậy chăng ? Cô thích anh sao ?
Cô chỉ nhớ rõ Du Chính Dung ngay từ đầu cũng rất cố chấp, cố chấp của anh bị bề ngoài tao nhã cùng cách nói chuyện làm người ta không thể chống đỡ được.
Nhưng là, cô quả thật không có từ chối hoặc trốn tránh.
Ẩn ẩn bên trong, cô hình như ngay từ đầu liền…… Quá mức để ý thầy Du luôn mỉm cười có lễ này.
Ai biết anh nhiệt tình như thế mà lớn mật……
“A !”
Du Chính Dung mặc dù không có cởi bỏ quần áo bên người của cô, bàn tay to lại tuyệt không an phận, không biết khi nào đem nút áo sơmi mà cởi ra, ngón tay thon dài ở trước ngực đẫy đà của cô mà bắt đầu dao động.
Cô mẫn cảm mà kinh hoảng muốn né tránh lại bị tay kia của anh chặt chẽ chế trụ eo nhỏ, không thể động đậy.
Mềm nhẹ thăm dò khiến cho cô khẩn trương phát run, ngây ngô của cô làm anh lòng say lại thương yêu, lại chỉ có thể lướt qua liền ngừng lại
Ở trong này lau súng hỏa…… không phải là nói đùa. (A Tử: súng hỏa ai ko hiểu pm sang ta trả lời, ko dịch trực tip nhá)
Anh hiện tại phải kêu ngừng trước khi không khống chế được, nếu không, anh không xác định bản thân có thể đúng lúc mà kiềm chế khát vọng ngày càng sâu thêm.
“Thật là ngọt.”
Anh cười khổ, buông ra toàn thân khẩn trương cứng ngắc của cô.
Dục vọng xa lạ làm cho Hạ Hiểu Úc khiếp sợ, một đôi mắt phượng mở thật to, hàm răng cắn môi anh đào bị anh hôn đến sưng đỏ, nhìn thẳng người đàn ông tuấn mỹ liên tục cười khổ ở trước mặt.
Du Chính Dung giúp cô sửa sang lại quần áo, cài nút áo lại, khẽ hôn một chút lên giữa đôi mày của cô.“Đến đây đi, anh đưa em trở về. Đừng trừng anh như vậy