Tác giả: Ngữ Lục
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.
phòng.
Đây là lần đầu tiên cô thấy khó chịu vì tính cách thoải mái của mình, làm cho bất cứ ai cũng có thể tâm sự nỗi lòng với cô. Thạch Chấn Vũ cũng thế, Băng Lan cũng vậy.
Lẽ nào họ không biết cô cũng có tâm sự, cũng có cái khó của mình sao? Cô sắp ngã gục rồi, không thể tiếp tục gánh nỗi buồn đau của người khác được nữa.
Quay trở về phòng ngủ, cô phát hiện trong phòng còn ánh đèn.
Thạch Chấn Vũ vẫn chưa ngủ.
Cô biết rằng chỉ cần đẩy cửa ra, cô sẽ nhìn thấy anh, họ có thể cùng trò chuyện, thậm chí ôm ấp nhau như xưa, cô và anh sẽ ân ái, đã rất lâu rồi họ không làm chuyện đó…
Chỉ cần đẩy cánh cửa, cô có thể giả như tất cả mọi việc chưa từng xảy ra, cô vẫn là vợ của Thạch Chấn Vũ… chỉ cần đẩy cánh cửa ra….
Nhưng cô lại không làm thế. Cô đi men theo tường, ngồi xuống hành lang.
Cô quá tỉnh táo, cô không thể lừa dối mình để thỏa mãn với những ảo tưởng vuốt ve an ủi lúc này.
Sau một năm kết hôn, cô đã trở nên tham lam, không giống với ý nghĩ đơn thuần như ban đầu – chỉ muốn bên anh một quãng đời…
Trước đây, mỗi một ngày cô nỗ lực để sống cùng anh, đều lưu lại những hồi ức tốt đẹp, bây giờ cô biết rằng điều mà cô cần nỗ lực đã hoàn toàn khác rồi.
Cô phải cố gắng quen với những tháng ngày không có anh, cô phải sống như thế nào…
Cho dù chuyện của Băng Lan vẫn làm Thạch Chấn Vũ phiền lòng, nhưng anh cũng cảm thấy sự thay đổi của Thu Thần.
Anh càng ngày càng ít gặp cô hơn. Buổi sáng anh thức dậy thì cô đã đi làm, buổi tối cô về anh đã ngủ. Gọi điện thoại tới cửa hàng, đều là A Quý nhận. Bảo cô gọi điện lại, cô cũng không gọi.
Cô dường như đang biến mất dần trong cuộc sống của anh. Nếu như lúc tỉnh dậy, không nhìn thấy dấu vết của người nằm bên cạnh, anh đã nghĩ cô chưa từng xuất hiện ở đó.
Cảm giác này làm anh hoang mang, tức giận.
Sự tức giận này cuối cùng cũng tới ngày phải bùng phát…
Anh gặp Thu Thần ở trước cửa nhà. Anh đang đi vào nhà, còn Thu Thần đang từ nhà đi ra.
Thấy cô đi tới, anh mới biết đã quá lâu rồi mình không gặp cô. Cô vẫn đẹp như ngày nào.
Khoảng cách của hai người chỉ hơn một mét, anh có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người cô…
Chỉ còn cách nhau nửa bước chân, anh chợt nhận ra là mình rất nhớ cô…
Anh định gọi tên cô, khoảng cách đã rất gần… cô lại coi như không thấy anh mà đi qua.
Anh đứng yên tại chỗ, không thể tin nổi.
“Làm trò gì thế!”, anh nói lớn rồi bực tức quát lên: “Thu Thần!”.
Thu Thần giật mình quay đầu lại.
“À! Anh làm em giật mình… Haizzz! Sao anh lại về nhà giờ này? Chẳng phải anh ở công ty sao?”
Lời cô càng làm anh bực tức. Như thế cô lựa chọn lúc anh không có ở nhà để trở về.
“Em gần đây ít ở nhà.”
“À! Vâng! Không còn cách nào cả, gần đây cửa hàng cho hai em sinh viên nghỉ việc nên em bận hơn.”
“Bận đến mức không thể về nhà ăn cơm được? Bận đến một, hai giờ sáng, rồi đến sáu, bảy giờ đã đi rồi? Bận đến mức không có thời gian để gọi điện thoại?”
Ồ! Cô thật không ngờ, hóa ra anh vẫn còn quan tâm tới cô.
Câu hỏi này không có đáp án, Thu Thần chỉ cười trừ với anh.
Thạch Chấn Vũ chau mày: “Bận đến mức vừa rồi cũng không còn thời gian nhìn anh?”.
“À… à… em xin lỗi! Vừa rồi em đang mải nghĩ chuyện…”
Cô không thể nói cho anh biết, đây là một trong những bài luyện tập của cô. Luyện tập giả vờ như anh không ở bên cô, luyện tập cho dù không có anh thì cô vẫn có thể quay trở về cuộc sống như trước đây.
Sắc mặt anh trở nên khó coi.
Thu Thần cúi đầu không dám nhìn anh. Cô cảm thấy kết quả của sự nỗ lực luyện tập trong những ngày qua của mình sắp bị sụp đổ rồi. Càng gần và nói chuyện với anh như thế, cô càng hiểu rõ… đánh mất anh cô sẽ đau đớn biết chừng nào.
Bặm môi lại, Thu Thần vội vàng lùi một bước.
“Cửa hàng còn có việc, em đi trước đây.”
Anh đăm đăm nhìn cô đi, không biết vì sao, anh có một cảm giác mất mát khó chịu…
Em rời xa không phải vì anh, mà vì chính bản thân em.
Nếu không rời xa anh, em sợ mình sẽ không khống chế được bản thân.
Nếu tiếp tục bên nhau, chỉ sợ anh sẽ hận em.
Không muốn thấy anh phải đau khổ trong lựa chọn.
Chẳng bằng chúng ta cả đời làm bạn.
“Thu Thần?”, chờ mãi không thấy câu trả lời của cô, anh hỏi lại.
Cô chợt định thần lại, nghe thấy giọng nói của mình từ đâu đó vọng về: “Đương nhiên không phản đối, chúc hai người đi chơi vui vẻ!”.
Thật lạ, hóa ra lúc đau tới mức tê tái, người ta vẫn có thể cười, vẫn có thể nói.
“Đúng rồi! Em quên mất, trên bếp vẫn còn nồi canh, để em đi mang lên…”, cô đẩy ghế, chạy vào bếp.
Bước chân của cô hoàn toàn không hề có chút vội vàng hay hoảng loạn. Cô đi rất chậm, rất chú tâm, cô sợ nếu bước mạnh, những giọt nước mắt sẽ rơi xuống…
***
Cảm giác của Thu Thần là như thế.
Trong tủ lạnh, một bình sữa đã biến chất, nhưng cô không nỡ vứt đi, cô muốn nói đó có phải là ảo giác của mình không, có thể nó vẫn chưa hỏng, đợi thêm một chút nữa…
Thật chẳng dễ dàng gì, cuối cùng cô cũng dứt lòng, cũng tìm được một