XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Giày Thủy Tinh Nối Duyên

Giày Thủy Tinh Nối Duyên

Tác giả: Ngữ Lục

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/726 lượt.

m, coi em như là em gái mình.”
Băng Lan ngồi xuống giường, suy nghĩ về những lời mà Thạch Chấn Vũ vừa nói.
Một lúc lâu sau, như đã hiểu thấu, cô ngẩng đầu lên nhìn anh mỉm cười.
“Anh nói rất đúng.”
Thạch Chấn Vũ cảm thấy như vừa trút bỏ được một tảng đá lớn trong tim, lúc này anh không còn huyễn hoặc về tình cảm của mình nữa, chỉ còn một chuyện duy nhất là anh không thể yên tâm được…
Anh xoa đầu Băng Lan: “Em đã lớn, cũng hiểu biết rồi. Trước đây là anh không đúng, chăm sóc em một cách thái quá, từ nay em phải học cách suy nghĩ chín chắn hơn, trốn tránh không bao giờ giải quyết được vấn đề, chuyện của em và Sở Hạo, em phải nói chuyện cho rõ ràng với cậu ta”.
Băng Lan lại cúi đầu nghĩ ngợi.
“Vâng… em sẽ làm thế.”
“Tốt lắm.”
Băng Lan đứng dậy: “Anh Thạch, khuya lắm rồi, em đi ngủ đây”.
“Chúc ngủ ngon!’
***
Chuyện trò với Băng Lan xong, Thạch Chấn Vũ cũng không đi ngủ ngay. Thực tế là lúc này, anh không thể nào ngủ yên được.
Bởi vì đêm nay anh mới phát hiện ra một sự thực… anh yêu Thu Thần, anh cần Thu Thần, người anh thực sự khao khát muốn có được chính là cô.
Anh không biết mình phát sinh tình cảm với Thu Thần từ bao giờ, nhưng anh yêu Thu Thần là điều chắc chắn.
Có thể trước đây anh cũng có chút tình cảm khác lạ đối với Thu Thần. Nếu không thì đời nào một chàng trai không dễ thổ lộ tình cảm như anh lại có thể tâm sự với cô tất cả mọi chuyện như thế?
Nếu miễn cưỡng lấy tình cảm bạn bè để định vị mối quan hệ của hai người, thế thì phải giải thích như thế nào về những quyến luyến, ân ái của họ sau khi kết hôn… Bạn bè, có thể đó là lúc ban đầu, thế nhưng mưa dầm thấm lâu, ở bên nhau càng lâu thì càng thấu hiểu nhau, cô đã trở thành máu thịt của anh, trở thành một phần cơ thể của anh…
Không thể lừa dối chính bản thân mình thêm nữa, sự hụt hẫng tột cùng sau khi để mất cô, chính là cảm giác bị đánh mất một nửa của mình…
Thạch Chấn Vũ đột nhiên đứng dậy, đi ra ngoài.
Anh phải gặp được Thu Thần! Lúc này anh đã hiểu mong muốn của mình, anh muốn được nhìn thấy cô…
***
Khi Thạch Chấn Vũ tới Quan Ngoại thì chỉ còn một mình A Quý ở cửa hàng.
“Thu Thần đâu?”, anh vội vàng hỏi.
A Quý vừa lau cốc, vừa nheo mày nhìn anh: “Anh tìm cô ấy làm gì? Lại có chuyện với cô gái bé bỏng của anh rồi à? Muốn tâm sự nỗi buồn với cô ấy sao? Hay là muốn cô ấy làm cố vấn tâm lý?”.
Châm chọc, mỗi một câu nói của A Quý đều như đang châm chọc anh. Thạch Chấn Vũ không ngờ A Quý lại tỏ thái độ như thế với mình.
“Thu Thần đâu? Tôi muốn nói chuyện với cô ấy.”
Anh không quan tâm tới những chuyện vặt vãnh đó, bây giờ anh chỉ muốn gặp Thu Thần.
“Lúc anh đi rồi, tâm trạng của cô ấy không tốt nên đã về nhà rồi.”
Thạch Chấn Vũ không hỏi vì sao Thu Thần lại có tâm trạng ấy, anh liền bước thẳng ra ngoài.
“Này! Chờ tôi một chút!”
A Quý bỏ giẻ lau xuống, đuổi theo và tức giận đặt tay lên vai anh.
“Nếu anh tìm Thu Thần chỉ để kể lể chuyện anh với Băng Lan thì tôi không cho anh đi tìm cô ấy đâu.”
“Tôi tìm cô ấy không phải vì có chuyện với Băng Lan”, Thạch Chấn Vũ chau mày.
“Thế vì chuyện gì?”
“Tôi muốn nói cho cô ấy biết, tôi là một thằng ngu, đến bây giờ mới biết mình yêu cô ấy.”
A Quý sững sờ vài giây, há miệng ngạc nhiên.
Thạch Chấn Vũ cười cay đắng: “Có thể giờ đã muộn rồi, có thể cô ấy từ trước tới giờ luôn luôn coi tôi là bạn, thế nhưng tôi thực sự muốn nói cho cô ấy biết tình cảm của mình”.
A Quý bỏ tay khỏi vai anh. Thạch Chấn Vũ cười, rồi quay người bước đi.
“Anh chờ một chút!”, A Quý như vừa nghĩ ra chuyện gì đó, liền gọi anh lại.
Thạch Chấn Vũ quay đầu lại vẻ không vui. Anh thực sự không muốn mất thời gi­an với A Quý nữa, anh muốn gặp Thu Thần.
“Có lẽ trước khi gặp cô ấy, anh nên biết một số chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Thu Thần có thói quen viết blog. Chỉ khi ngồi trước bàn phím, cô ấy mới dám đối diện với tình cảm của chính mình. Anh nên đọc thử xem! Bút danh của cô ấy là Au­tumn.”






Phần kết
Chiều thứ Ba, cửa hàng của Ju­lia không đông khách. Thu Thần đang nói chuyện với Ju­lia.
“Gần đây làm ăn khó khăn quá.”
“Mình cũng thế thôi”, Thu Thần phụ họa.
“Haizzz, thiếu khách sộp nên cũng chẳng ăn thua gì.”
Anh ta chau mày ngắm nghía tất cả các đôi giày nữ với những kiểu cách khác nhau, sau đó nhấc một đôi màu trắng lên, chăm chú nhìn.
Bộ dáng chăm chú của anh vô tình làm rung động trái tim Thu Thần…
“Anh mua giày cho bạn gái phải không?”, cô bước tới gần.
“Tôi muốn chọn một đôi giày màu trắng thích hợp với lễ cưới.”
Thu Thần tim đập mạnh. Hóa ra… bọn họ sắp kết hôn sao?
“Đôi này được không?”
Thu Thần lấy một đôi giày màu trắng nhỏ nhắn nhưng rất đẹp đưa cho anh.
Anh chau mày lắc đầu: “Quá nhỏ”.
Thu Thần cũng không chịu thua: “Nói vớ vẩn! Cô ấy đi size 5, đôi này vừa hợp”, cô cao giọng.
Thạch Chấn Vũ cười khổ: “Không phải mua cho Băng Lan”.
“Không phải Băng Lan…”, cô nghi ngờ lẩm bẩm. Bỗng cô mở to mắt, hét lớn:
“Anh khô