Tác giả: Ngữ Lục
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/722 lượt.
Là tiền bạc sao?”
“Kinh tế ổn định là điều quan trọng. Nhưng quan trọng nhất vẫn là sự hòa hợp trong cuộc sống của hai người, có thống nhất trong quan niệm hay không, có đối xử tốt với người nhà của đối phương hay không cũng là điều rất quan trọng. Em luôn mong muốn có một mái ấm và những đứa con…”
Anh biết mình và Thu Thần đều mồ côi. Nhưng dù sao anh cũng may mắn hơn cô, anh còn có ông nội. Còn Thu Thần từ nhỏ đã lớn lên ở cô nhi viện. Trong lòng anh dấy lên niềm thương cảm, nhưng anh biết Thu Thần tuyệt đối không cần sự thương xót của mình, cô ấy kiên cường, mạnh mẽ là thế…
“Em rất lý trí”, anh khâm phục cô.
“Thế còn anh?”
Nghe cô hỏi, anh hơi lặng người không trả lời ngay.
“Anh cũng lớn tuổi rồi, thế đã nghĩ tới chuyện lập gia đình chưa?”
Anh đã từng nghĩ, đương nhiên là đã từng nghĩ. Tính cách của Thạch Chấn Vũ là việc gì cũng suy nghĩ thật kỹ càng và thận trọng thực hiện kế hoạch. Một người vợ, vài đứa trẻ đương nhiên cũng nằm trong kế hoạch của anh. Mười năm trước, anh đã tính toán chu đáo… anh nghĩ tới cô gái đó, cô gái mà dường như anh đã chăm sóc cả cuộc đời.
Đôi mắt anh chợt trở nên dịu dàng hơn, Thu Thần biết anh đang nghĩ tới ai.
Là Băng Lan chăng? Cô gái mà anh nâng niu chiều chuộng…
Chuông gió ngoài cửa lại kêu, chắc là có khách tới. Thu Thần ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nói với người đang đi vào:
“Xin chào quý khách…” Giọng của Thu Thần bất chợt ngừng lại, bởi người bước vào không phải khách mà là người cô mời về làm bảo vệ cho quán.
“Chào, A Thần!”
Người bước vào quán là một chàng trai có khuôn mặt trắng trẻo, tuấn tú, nhưng đôi mắt vẫn còn lim dim ngái ngủ. Anh ta để tóc dài chấm vai, mặc áo sơ mi trắng và quần bò hơi bạc, có cảm giác chán chường.
Tuy mang tiếng là nhân viên trong quán của Thu Thần, nhưng anh ta còn ngang ngược hơn cả chủ quán. Thường xuyên xin nghỉ mà không báo trước, lúc đi làm lại càng tùy tiện. Nếu không vì Thu Thần và chú của anh ta là bạn lâu năm thì chẳng có chủ nào lại đi thuê nhân viên như thế cả.
“A Quý! Sao bây giờ mới tới? Anh biết mấy giờ rồi không? Sắp đóng cửa rồi đấy!”, Thu Thần trừng mắt nhìn.
“Ừ.”
Cho dù bị mắng thì A Quý cũng chỉ “ừ” một tiếng chứ chẳng hề để tâm.
“Anh muốn làm tôi tức chết hả?”
A Quý bước vào quầy bar, Thu Thần cắn răng, đấm lên lưng anh ta. A Quý nắm lấy tay của Thu Thần, khó chịu nói:
“Hết cách, đều tại A Văn, anh ấy không gọi tôi dậy…”
“Anh chỉ trông chờ anh ấy gọi anh dậy thôi sao? Hả?”
Thạch Chấn Vũ hơi chau mày nhìn tay của Thu Thần bị A Quý nắm chặt. Từ lúc anh ta bước vào quán, đã chiếm hết sự chú ý của Thu Thần, còn câu chuyện giữa hai người và cả không khí thân mật khiến anh có cảm giác mình là người ngoài. Anh cảm thấy… có điều gì đó rất lạ, trong lòng không thoải mái…
“Về đây”, Thạch Chấn Vũ bỗng mở lời cắt ngang câu chuyện của hai người phía sau quầy bar. Anh đứng lên, để lại tiền rượu.
“Sao bữa nay về sớm thế?” Thu Thần giằng khỏi tay A Quý, nhìn Thạch Chấn Vũ, lời nói có vẻ hơi thất vọng.
Thạch Chấn Vũ không giải thích gì thêm, khuôn mặt vẫn như mọi khi, không hề có biểu hiện nào.
“Đúng rồi!”, Thu Thần nghĩ tới điều gì đó nên gọi anh lại, “Lần trước anh nói nhờ em mua hộ món quà cho lễ tốt nghiệp của Băng Lan phải không…?”.
Anh quay đầu lại. Hai chữ “Băng Lan” làm những đường nét khô cứng trên khuôn mặt anh dần mềm mại, ngay cả ánh mắt vô tình khi nãy giờ cũng trở nên ấm áp hơn.
Thu Thần nhìn sự thay đổi trên khuôn mặt anh, lòng thấy khó chịu…
“Chắc vẫn tới cửa hàng của Julia cho tiện nhỉ?”, cô hỏi.
“Được, chiều thứ Sáu tuần sau anh tới đón em.”
“Vâng!”
Thu Thần nhìn anh bước ra ngoài cửa, dần khuất bóng…
Là Băng Lan đã cho họ gặp gỡ…
Năm năm trước, cũng vì giúp anh mua đồ sinh nhật cho Băng Lan nên họ gặp nhau ở cửa hàng của Julia. Năm năm liền, lần nào mua quà cho cô gái đó, anh cũng tới nhờ cô chọn giúp.
Không phải chỉ chịu trách nhiệm việc trả tiền, mà mọi việc anh đều giao hết cho cô. Tuy luôn có sự giúp đỡ của cô nhưng anh vẫn kiên trì cùng cô đi chọn đồ.
Qua hành động cũng có thể dễ dàng biết được anh đối với người con gái đó như thế nào… Thật làm người ta ngưỡng mộ! Thu Thần luôn suy nghĩ, cô gái đó là người hạnh phúc nhất trên thế giới, bởi có một người quan tâm và yêu thương cô ấy như thế…
“Không cần nhìn nữa! Người ta đi rồi”, A Quý đột nhiên lên tiếng làm Thu Thần giật mình.
Quay đầu lại, cô không giấu nổi nét ửng hồng trên đôi má vì tinh thần hoảng loạn.
“Cái gì?” Cô cố gắng mỉm cười bình tĩnh.
Ngược lại với sự lề mề chậm chạp vừa rồi, trong đôi mắt của A Quý lúc này là ánh sáng nhìn thấu mọi việc, khóe miệng nhếch lên nụ cười khẩy khiến người khác cảm thấy khó chịu.
“Cô thích cái tảng đá vừa lạnh lùng vừa khô khan kia, đúng chứ?”
Cô nghiêm mặt…
Bạn đang đọc truyện Giày Thủy Tinh Nối Duyên tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.