Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.
con đường xuống núi, cỏ khô dưới chân phát ra những âm thanh gãy vụn, tiếng nào tiếng ấy đều đinh tai nhức óc.
Cô biết anh đã rất khó xử, không thể kìm nén được nỗi khát khao từ đáy lòng, nhưng cũng không muốn phản bội Trác Siêu Nhiên. Vì vậy, mỗi lần khi đã uống say, anh mới không thể kiềm chế được bản thân, đợi đến khi tỉnh rượu, lại coi như tất cả đều chưa hề xảy ra.
Anh nói: “Có những điều anh không nói, em chắc cũng hiểu được.” Cô hiểu, cô cũng thừa nhận anh đã làm rất nhiều việc cho cô, nhưng cô không thể phân rõ được, trong những việc anh đã làm vì cô, có bao nhiêu phần là tình yêu, bao nhiều phần là hổ thẹn áy náy, còn có bao nhiêu phần là do mất khả năng tự kiềm chế sau khi đã uống say.
Thứ cô muốn có không nhiều, cho dù không thể cho cô một lời hứa hay niềm hy vọng, nói một câu “Anh yêu em, anh không hối hận!” cũng tốt, ít nhất cũng khiến cô chắc chắn rằng anh đã từng yêu cô, nhưng ngay cả câu nói này, anh cũng chưa từng thốt ra.
Có thể, anh chưa hề thuộc về cô, cho dù hai cơ thể quấn chặt lấy nhau không một kẽ hở, cô cũng không cảm nhận được tình yêu, chỉ có thể cảm nhận được sự phát tiết trong dục vọng của anh!
Có thể, không phải là anh cho đi quá ít, mà là cô đã nghĩ quá nhiều.
“Tô Mộc Mộc… Anh yêu em!”
Gió nhẹ, mây mỏng, ánh chiều tà nhuốm đường chân trời thành một sắc hoa hồng diễm lệ, ráng chiều giống như từng lớp hoa hồng đang nở rộ.
Bước chân của cô đứng sững lại, nước mắt rơi trên lớp cỏ khô dưới chân.
Cô cứ nghĩ rằng cả đời này sẽ không nghe được câu nói đó…
Có câu nói này, đã đủ lắm rồi. Cô cố gắng hít thở, để bầu không khí trong lành tràn đầy lồng ngực, tiếp tục đi về phía trước.
Anh đuổi theo, túm lấy tay cô kéo mạnh. Cơ thể cô khẽ nghiêng về một bên, anh thuận thế ôm lấy cô, quay người lại, đẩy cô đến bên chiếc xe ô tô màu trắng.
Nếu yêu mà có thể điềm nhiên buông tay, đó không phải là tình yêu; nếu dục vọng có thể tự khống chế, đó không gọi là dục vọng…
Nỗi nhớ mong xa cách bao ngày, lời thổ lộ được chờ đợi đã lâu, sợi dây thần kinh đã bị kéo căng từ lâu của cô bỗng nhiên đứt rời.
Cô quên hết mọi thứ, vòng tay ôm lấy cổ anh, chủ động hôn lên môi anh. Trong giây phút khi hai đôi môi chạm vào nhau, dục vọng lại giống như thuốc nổ vừa bén lửa, bùng nổ dữ dội.
Lý trí của cô trong chốc lát đã lệch ra khỏi quỹ đạo, trong đầu chỉ có một ý nghĩ- cô yêu anh!
Ánh chiều ta giữa thu, đỏ tươi như máu.
Nụ hôn giữa trời đất bao la, càng vấn vương, càng rối loạng, bàn tay cô thuận theo vạt áo anh, luồn sâu vào bên trong, những ngón tay lạnh cóng lướt qua đường cong trên lưng anh…
Đôi môi anh trượt xuống phía dưới theo đà ngẩng mặt lên của cô, dưới cằm, trên cổ, cuối cùng trượt tới phía sau tai cô. Hơi thở nóng ấm gấp gáp phả vào trong màng nhĩ của cô, cô lại bỗng rơi vào vực sâu muôn trượng của dục vọng yêu đương.
“Siêu Việt…” Cô run rẩy khẽ gọi, càng khó kiềm chế những giọt nước mắt đang lăn xuống gò má mịn màng, “Em nhớ anh!”
Biết rõ đây là lỗi lầm, biết rõ tình yêu này sẽ khiến họ đi vào con đường địa ngục, khó có thể quay đầu lại, họ cũng chấp nhận, cam tâm tình nguyện, muôn đời muôn kiếp không trở lại được…
“Mộc Mộc, hãy nhận lời với anh…” Anh nâng khuôn mặt cô lên, nói một cách chân thành: “Đừng đi!”
Cô đắm đuối nhìn anh, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của anh vì tình cảm cuồng nhiệt mà cang thêm ma mị, đáy mắt đã nhuộm đầy sự tuyệt diễm của ánh chiều tà.
Cô suýt nữa thì buột miệng nói rằng: Em không đi, cho dù bị tất cả mọi người khinh bỉ nhổ nước bọt, chúng ta cũng phải ở bên nhau.
“Anh hứa với em, sẽ không làm phiền em, đợi anh trai của anh gặp được một người phụ nữ mà anh ấy yêu, đợi đến khi tất cả mọi người đều quên rằng anh ấy đã từng có một cô bạn gái tên là Tô Mộc Mộc, nếu đến lúc đó, em vẫn chưa gặp được người phù hợp, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, được không?”
“Liệu có một ngày như vậy không?” Đay là lời hứa hẹn mờ mịt hư ảo nhất mà cô từng nghe, dường như là một canh bạc với mức đền bù cực cao.
“Sẽ có.” Đôi môi anh như sợi bông tơ mịn màng, rớt lên trán cô, giữa hai hàng lông mày của cô. “Đến lúc đó, chúng ta có thể hẹn hò, có thể cùng nhau đi xem phim, em có thể níu tay anh cùng đi dạo phố, nói với mọi người rằng, anh là bạn trai của em…”
“Được, em nhận lời với anh.” Cô mỉm cười: “Cho dù bao nhiêu lâu, em vẫn sẽ đợi anh!”
Anh hoàn toàn mãn nguyện hôn cô, bàn tay đang nắm chặt tay cô buông lơi, những ngón tay ấm áp vuốt ve từng millimet da trên cơ thể cô, khơi gợi ký ức nóng bỏng nhất…
Ngọn núi phía xa xa, giống như một bức tranh sơn dầu đẹp nhất, tàn dương, lá rụng, cây cổ thụ, dây mây khô, tràn ngập ý thơ nồng nhiệt…
Tiếng chuông điện thoại du dương vang lên, quấy nhiễu thời khắc máu nóng đang cuộn dâng này…
Anh lấy điện thoại ra, hoàn toàn không còn tâm trí để nhìn số điện thoại gọi tới hiển thị trên màn hình, áp thẳng vào tai, giọng điệu có phần buồn bực: “A lô!”
“Siêu Việt…” Giọng nói của Trác Siêu Nhiên rất nhẹ, hơi thở rối loạn lại rất nặng nề.
Máu trong người Trác Siêu Việt bỗn