Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.


Trác Siêu Nhiên cười đau khổ, bê cốc trà lên, hơi trà ngưng tụ trên hàng lông mi của anh, “Anh hiểu rồi.”
“Khi em nhìn thấy anh trong doanh trại, em cứ nghĩ rằng cuối cùng em đã tìm thấy rồi. Mặc dù ánh mắt của anh khi nhìn em rất xa lạ, em vẫn luôn tin rằng anh chính là anh ấy, em đã tìm đủ mọi cách để tiếp cận anh. Hôm đó, trong nhà anh, anh ấy đột ngột xuất hiện, em mới biết hai người là anh em sinh đôi, em đã nhận nhầm người rồi…
Sau khi anh về doanh trại, Trác Siêu Việt đã từ chối em, anh ấy khuyên em nên trân trọng anh, nói rằng anh còn phù hợp với em hơn anh ấy. Anh ấy còn nói, nếu em bỏ qua anh, em sẽ không gặp được người đàn ông nào tốt như anh nữa.
Em cũng đã từng suy nghĩ rất nghiêm túc, muốn đã sai thì sẽ sai luôn. Nhưng em sợ một ngày nào đó, khi anh biết được chân tướng sự việc, sẽ thất vọng, sẽ trách em lừa dối anh, hơn nữa, một người con gái như em, hoàn toàn không đáng để anh phải lãng phí tình cảm…
Vì vậy, em quyết định tìm một lý do để chia tay anh, sẽ không xuất hiện trước mặt anh và anh ấy nữa, em nghĩ rằng như vậy, sự việc rồi cũng sẽ qua đi, sẽ không ảnh hưởng tới tình cảm của hai anh em.
Nhưng, em còn chưa kịp nói gì, mắt của anh đã bị thương. Buổi tối hôm đó, anh nói anh có khả năng sẽ không nhìn lại được nữa, em thực sự không có cách nào để nói chia tay với anh… Đến khi em có cơ hội để nói ra, anh lại không tin.”
“Vì vậy, hai người đã giấu anh để…”
“Chúng em…” Mộc Mộc muốn giải thích, nhưng sai lầm này quả thực không có bất kỳ lý do nào có thể hóa giải được. “Xin lỗi. Chuyện này đều là do em đã sai, là do em đã lôi kéo anh ấy, nếu muốn trách, anh hãy trách em đi, anh ấy chỉ là bất đắc dĩ…”
Trác Siêu Nhiên ngắt lời cô: “Em không cần phải biện hộ cho cậu ấy, anh cũng không muốn truy cứu xem rốt cuộc là lỗi của ai, anh chỉ muốn biết hai người rốt cuộc muốn thế nào?”
“…” Mộc Mộc nhất thời nghẹn họng, không biết phải trả lời ra sao.
Cô cúi mặt xuống, nhìn những cánh hồng trà đang từ từ chìm xuống đáy cốc.
Thấy cô khó nói ra, Trác Siêu Nhiên chuyển sang một câu hỏi khác: “Hai người muốn ở bên nhau một cách quang minh chính đại? Hay là cứ tiếp tục vụng trộm như vậy?”
“Anh hy vọng em sẽ làm thế nào?” Mộc Mộc ngước mắt lên, nhìn Trác Siêu Nhiên đang ngồi đối diện, rõ ràng là hai khuôn mặt giống hệt nhau, nhưng lại có phong thái hoàn toàn khác nhau. Trên khuôn mặt của Trác Siêu Nhiên, luôn có một cảm giác an toàn khiến người ta có thể dựa dẫm, “Em phải làm thế nào, anh mới có thể tha thứ cho chúng em?”
“Dù thế nào cũng không thể.” Anh điềm tĩnh nhìn cô. “Mộc Mộc, chúng ta chia tay nhé!”
“…”
“Từ nay về sau, giữa hai chúng ta sẽ không có bất cứ mối quan hệ gì, em thích ai, muốn được ở cùng ai, đều không liên quan gì tới anh.”
Mộc Mộc sững sờ nhìn anh, dường như không dám tin vào những điều tai mình vừa nghe được.
Ý của anh… anh đã rút lui. Đối diện với sự phản bội này, anh không có một lời trách mắng, một câu chia tay lạnh lùng, trả lại sự tự do cho cô.
Nhìn thấy Trác Siêu Nhiên đứng lên, chuẩn bị ra về, Mộc Mộc vội vàng níu lấy vạt áo anh. “Siêu Nhiên, tất cả mọi lỗi lầm đều do em tự tạo nên. Anh không tha thứ cho em cũng không sao, anh có thể đừng trách anh ấy được không?”
Anh không trả lời.
“Nếu em ra đi thì sao? Sau khi thực hiện ca phẫu thuật cấy ghép thận cho bác em xong, em sẽ ra đi, không còn xuất hiện trước mặt anh nữa. anh có thể tha thứ cho anh ấy không? Có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra không?”
Anh vẫn không trả lời, bóng dáng khi ra về vẫn thẳng tắp, cao lớn như vậy, dường như không có việc gì là anh không thể gánh vác được.






Đêm tối, lá rụng, đâu đâu cũng là sự tiêu điều,hiu hắt của mùa thu
Trác Siêu Nhiên đi tới cổng Học viện Âm nhạc, một chiến sĩ trẻ măng bước xuống từ một chiếc xe quân sự đã chờ sẵn ở đó rất lâu, mở cửa xe cho anh.
Anh ngồi lên xe, ngả đầu vào thành ghế, nhắm đôi mắt đau nhức lại, “Về doanh trại đi.”
“Rõ.”
Xe nổ máy khởi động, gió đêm ùa vào qua cửa xen, lại có chút lạnh giá của mùa đông.
Tình cảm anh em suốt ba mươi năm, còn thứ gì quan trọng hơn điều đó. Chẳng qua chỉ là một người phụ nữ, chỉ cần Trác Siêu Việt nói với anh, cô ấy là người con gái mà cậu đã tìm kiếm suốt bốn năm qua, anh nhất định sẽ tác thành cho họ, chúc phúc cho họ.
Nhưng Trác Siêu Việt lại lựa chọn cách lừa dối và phản bội!
Buổi chiều, khi tận mắt thấy cảnh tượng đó, anh suýt nữa thì xông thẳng tới, đấm thẳng vào mặt Trác Siêu Việt, hỏi cậu ấy xem, có biết người phụ nữ mà cậu ấy đang đè dưới người mình kia là ai không?
Bị em ruột của mình giẫm đạp lên sự tôn nghiêm tới mức độ này, anh sao có thể tha thứ được?
Chuông điện thoại vang lên, Trác Siêu Nhiên mở mắt ra, ánh mắt lờ mờ nhìn vào hai chữ đang nhấp nháy trên màn hình điện thoại- Siêu Việt.
Anh thở dài một tiếng, day day vầng trán đau buốt, bấm nút nhận cuộc gọi.
“Anh!” Một câu gọi quen thuộc nhất, đêm mùa đông dường như cũng không giá lạnh như vậy. “Vẫn đang ở


Ring ring