Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
i của cô, trong ánh mắt lấp lánh chút ấm áp và lưu luyến.
Cô vội vàng quay mặt đi, tránh xa đầu ngón tay của anh, sợ chút xót thương vô tình của anh sẽ khiến cô không thể kìm nén được nỗi ấm ức, gục vào lòng anh đau khổ khóc than…
Hiểu được sự từ chối của cô, Trác Siêu Việt không nói gì nữa, đứng lên đi vào phòng tắm, bỏ mặc cô một mình trên sofa.
Cửa phòng tắm được đóng lại, trong đó vang lên tiếng nước chảy róc rách. Mộc Mộc nghĩ rằng Trác Siêu Việt sẽ không để ý tới cô, gắng gượng vịn vào thành sofa, ngồi dậy, cầm chiếc túi của cô lên, tìm trong đó viên thuốc tránh thai mà cô mới mua hôm nay… Trước không đưa viên thuốc vào miệng, trong đầu cô bât giác hiện lên một ý nghĩ, nếu như cô không uống thuốc, nếu cô mang trong mình giọt máu của anh, liệu cô có cơ hội được nâng cao địa vị hơn không?
Cô lắc đầu, từ bỏ ý nghĩ ích kỷ đó.
Viên thuốc ngậm trong miệng, đắng chát, đang định cố gắng nuốt nước bọt, Trác Siêu Việt đã mở của phòng tắm ra, cầm một chiếc khăn mặt ướt vòng qua sofa, bế cô ngồi lại vào ghế.
“Anh?”
Anh môm lấy eo cô, chiếc khăn mặt ấm đặt lên vết thâm tím nơi lồng ngực cô, hơi ấm xoa dịu cảm giác nhói đau. “Lau mồ hôi đi, nếu không sẽ bị cảm…”
Giọng nói đầy tinh thần của anh bỗng im bặt khi nhìn thấy hộp thuốc trong tay cô. Chiếc khăn mặt bị bóp chặt đến nỗi nhỏ nước trong tay anh, từng giọt, từng giọt nước rớt trên người cô, nóng bỏng như những giot nước mắt.
“Em…” Cô muốn giải thích, muốn nói với anh rằng, cô không muốn dùng đứa trẻ để gây khó dễ cho anh, càng không muốn con của họ trở thành một đứa con hoang. Cô lo sợ rằng bi kịch của cuộc đời cô lại một lần nữa tái diễn trên đứa con của họ.
“Cô không cần phải giải thích, đó là quyền tự do của cô.” Trác Siêu Việt mỉm cười tự trào, ném chiếc khăn mặt lên mặt bàn trà, lần lượt mặc quần áo.
Trước khi ra khỏi cửa phòng, anh quay nhìn cô một lần cuối cùng, lạnh lùng buông một câu: “Cô có thể đi được rồi, tôi không còn hứng thú với cô nữa.”
Một cuộc giao dịch tiền bạc- sắc dục trần trụi như vậy, cô biết anh sớm muộn gì cũng sẽ chán ghét, chỉ là không ngờ anh lại chán ghét nhanh như vậy thôi.
Mấy phút trước đây, căn phòng xa hoa này còn tràn ngập cảm xúc cuồng nhiệt, trong chốc lát, bỗng trở nên trống trải, lạnh lẽo. Mộc Mộc không khóc, cầm khăn mặt lau những vết hằn trên người, thu dọn lại một lượt căn phòng nhếch nhác.
Cô phải học cách yêu thương bản thân mình trước, mới hiểu được cách yêu thương anh như thế nào
Trong hội quán xông hơi tắm suối nước nóng, hơi nước mù mịt
hai người đàn ông đang nằm sấp trên một chiếc ghế dựa êm ái, hưởng thụ chế độ đãi ngộ cao cấp nhất nhì chỉ có những vị khách hạng sang mới có- được các cô gái xinh đẹp gợi cảm massage toàn thân. Một người trong số đó chính là Trác Siêu Việt- người vừa rời khỏi khách sạn, người kia là một người bạn đã quen biết nhiều năm nay của anh, họ Lục tên Tường, một công tử hào hoa thuộc dòng dõi thế gia điển hình, anh ta thậm chí còn cko thể tính rõ được rằng bản thân mình đã từng sở hữu bao nhiêu cô gái.
Lục Tường nhìn người mặt mũi u ám đang nằm bên mình, vô cùng khó hiểu. buổi tối, anh đã cố tình sắp đặt một bữa tiệc thịnh soạn, muốn để anh bạn Trác nhị thiếu gia lâu ngày không gặp thưởng thức một chút cực lạc trong nhân gian, nhưng người ta lại một mực không chịu nhận lời, nhất quyết không chịu đi, còn nói là có việc quan trọng phải làm.
Lục Tường vốn không tin, theo về tới tận khách sạn mới bỗng nhiên hiểu ra, Trác nhị thiếu gia giấu “người tình trong mộng” trong khuê phòng, thảo nào suốt cả buổi tối, cậu ấy cứ như người mất hồn, vội vàng “hành sự”.
Nhưng bây giờ, dường như “hành sự” không gặp thuận lợi, Trác nhị thiếu gia bỗng nhiên chạy tới tìm anh, còn mang vẻ mặt không thỏa mãn nữa chứ.
Thời gian đó, Trác Siêu Việt vừa xuất ngũ, tâm trạng vô cùng đau buồn, đêm nào cũng đến quán rượu để giết thời gian. Một hôm, anh vô tình nghe thấy tiếng đàn của một cô bé trong quán bar Lạc Nhật, vô cùng kinh ngạc. Anh không hiểu về sự tao nhã của dương cầm, thậm chí không yêu thích âm nhạc, nhưng lại rất thích tiếng đàn của cô gái đó, anh nói tiếng đàn của cô có đủ hỉ nộ ái ố, chua ngọt đắng cay…
Lục Tường tò mò đến xem trò vui. Anh không nghe ra sự hỉ nộ ái ố và chua ngọt đắng cay trong tiếng đàn đó, chỉ cảm thấy cô bé đó rất xinh đẹp, trong sáng, đơn thuần, trầm tĩnh, còn có cả sức mạnh thần kỳ của nghệ thuật, một người con gái như vậy luôn lôi cuốn được cảm giác cho tình yêu đầu của người đàn ông.
Anh mỉm cười, hích vai Trác Siêu Việt: “Cậu ở trong quân ngũ bao nhiêu năm rồi, lâu lắm vẫn chưa “ăn mặn” đúng không? Nếu cậu thích cô ấy, lát nữa tớ giúp cậu hẹn cô ấy ra ngoài, để cậu thoải mái hưởng thụ.”
Trác nhị thiếu gia một mực chấp hành nghiêm túc kỷ luật của quân đội trong nhiều năm qua, quả thực vẫn chưa dám “ăn mặn”, bèn có chút động lòng với lời đề nghị mang tính xây dựng này. Nhưng anh do dự vài giây, rồi lại lắc lắc đầu.
“Không thích?”
“Cô ấy sẽ khô