Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.
khốc, cô thật sự bị ám ảnh, chỉ cần nhìn thấy người mặc cảnh phục hay quân phục xuất hiện trước mắt, ngay cả hơi thở cô cũng không dám thở mạnh.
Quãng thời gian không thể quay đầu lại đó đã trở thành quá khứ, vết thương trên cơ thể đã dần dần liền da, nhưng có một vài ký ức lại giống như vết nhơ trong cuộc đời, có xóa thế nào cũng không sạch nổi. Cô không hối hận, chỉ cảm thấy tiếc nuối, mẹ đã không đợi được đến ngày cô ra trại.
Chạng vạng, ánh chiều tà nghiêng nghiêng. Trên sân khấu lộ thiên hoành tráng, mọi nhân viên đều đang bận rộn trang hoàng bối cảnh.
Bước chân nhanh nhẹn của Vương Dao bỗng chốc dừng lại, ánh mắt mông lung hướng về một phía, vẻ mặt ngơ ngẩn. Mộc Mộc tò mò nhìn theo ánh mắt cô ấy.
Bầu trời xanh thẳm, mây lững lờ trôi, một bóng người ngạo nghễ đứng đơn độc trước sân khấu ngoài trời, tư thế thẳng đứng toát lên vẻ mạnh mẽ, cứng cỏi mà tao nhã.
Vì đang quay mặt về hướng mặt trời, Mộc Mộc không nhìn rõ mặt anh ta, chỉ thấy ánh chiều tà bao trùm lên khắp người anh ta một lớp ánh sáng nhàn nhạt, mái tóc đen mượt mà óng ả ánh lên như viên ngọc đen. Hai ngôi sao trên quân hàm đeo vai chói sáng lấp lánh.
Đó là một hình ảnh vô cùng đẹp đẽ, khiến cô quên cả nỗi sợ hãi mà bộ quân phục đem lại, hoàn toàn đắm chìm trong bức tranh tinh xảo tuyệt vời này.
“Tiểu Vương!”
Nếu không có người cất tiếng gọi, Mộc Mộc dường như không để ý rằng, bên cạnh bóng dáng cao lớn thẳng tắp kia còn có một người đàn ông trung tuổi với dáng vẻ gầy gò, nhỏ bé.
“A! Đạo diễn Lý!” Tiếng gọi bất ngờ khiến Vương Dao đang mơ mơ màng màng bỗng bừng tỉnh, cô rảo bước về phía người vừa cất tiếng gọi.
Mộc Mộc cũng vội vàng bám theo sau.
Một đám mây trôi tới che lấp mặt trời, một khuôn mặt lạnh lùng nhưng không kém phần thanh nhã xuất hiện trong tầm mắt của Mộc Mộc: đường nét cương nghị, ánh mắt sâu thẳm mà sắc bén, viền môi đẹp đẽ cong cong hình cây cung, giống như cười mà lại không phải cười.
Khuôn mặt khôi ngô tuấn tú phi phàm đó khiến Mộc Mộc bỗng chốc cảm thấy như trời long đất lở.
Cô cứ ngây người đứng yên tại chỗ, không thể bước thêm một bước nào khác.
Là anh, khuôn mặt này đã từng xuất hiện không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ của cô…
Đúng là anh, người đàn ông mà cô vẫn đang kiếm tìm – Trác!
Quãng thời gian bốn năm đã khiến anh thay đổi rất nhiều, trên khuôn mặt anh không còn vẻ ngang tàng và ngạo nghễ ngày nào, khắp người toát lên vẻ chính khí lẫm liệt cần phải có ở một quân nhân, như thể anh là một con người thần thánh không thể khinh nhờn.
Sự ngạc nhiên và mừng rỡ trong chốc lát biến thành sự do dự. Một người như anh, cho dù vẫn còn tình cảm với cô, liệu có thể chấp nhận một người con gái đã từng phải ngồi trại giam hay không? Liệu anh có nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ như những người quản giáo đã nhìn cô hay không?
Có lẽ bỏ đi là sự lựa chọn tốt nhất, sau này không còn ôm ấp giấc mơ viển vông như vậy nữa. Nhưng cô đã khổ sở chờ đợi suốt bốn năm, mục đích chẳng phải là để có ngày đứng trước mặt anh như hôm nay, hỏi anh một câu: “Anh còn muốn em làm bạn gái của anh nữa không?” ư?
Giây phút này, anh đang đứng trước mặt cô, chỉ cần bước thêm vài bước nữa là cô có thể có được câu trả lời mà cô mong muốn.
Chạy trốn trong thời khắc như thế này tuyệt đối không phải là việc mà Tô Mộc Mộc thường làm.
Sau khi tự trấn tĩnh, Mộc Mộc vuốt vuốt tà váy dài, chỉnh trang lại mái tóc buông xõa trên vai, chắc chắn rằng bộ dạng mình lúc này đã có thể gặp mặt người khác mới vỗ vỗ vào lồng ngực đang nhói đau vì trái tim đập loạn nhịp, bước về phía anh.
Rõ ràng là một dải đất bằng, nhưng cô lại có cảm giác như đang đi trên mây, bước chân lâng lâng bay bổng. Cuối cùng, khi chỉ còn cách anh khoảng một bước chân, hai tay cô siết chặt thành nắm đấm, cố gắng hít thở sâu, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của anh.
“Trung đoàn trưởng Trác, đạo diễn Lý…” Vương Dao cất tiếng nói trước. “Đây là Tô Mộc Mộc, lần này sẽ thay Tiểu Vương đệm đàn cho cô giáo Thái. Mộc Mộc, đây là đạo diễn Lý, cũng là phó đoàn của đoàn văn công bọn chị. Vị này là trung đoàn trưởng Trác, lần biểu diễn này phải nhờ anh ấy giúp đỡ rất nhiều.”
Anh liếc mắt nhìn cô rất thờ ơ, giống như nhìn lướt qua một người lạ mặt, không có bất cứ cảm xúc gì.
Mộc Mộc cố ý bước lên phía trước một bước, ngẩng đầu lên nhìn anh, một mặt muốn nhìn rõ dáng vẻ anh hơn nữa, mặt khác cũng muốn để anh nhìn rõ cô hơn nữa.
Ánh mắt của anh vẫn là một mặt hồ phẳng lặng, không hề có chút gợn sóng lăn tăn nào.
Bốn năm nay, trong đầu Mộc Mộc đã hình dung ra cảnh cô gặp lại anh không biết bao lần, nhớ đi nhớ lại câu nói cuối cùng của anh với cô: “Làm bạn gái của anh nhé?”, mới kiên trì được tới ngày hôm nay.
Cô vẫn luôn nghĩ, nếu có thể được gặp lại anh, nếu anh nói câu “Làm bạn gái của anh nhé?” thêm một lần nữa, cô nhất định sẽ gật đầu một cách dứt khoát hàng nghìn, hàng vạn lần! Nhưng khi ánh mắt xa lạ đó lướt qua cô, Mộc Mộc mới lập tức tỉnh ngộ – anh đã quên cô, đã hoàn toàn quên cô rồi!
Không biết từ lúc nào, cô lại hy vọng mình