XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1702 lượt.

ngón tay có thể cử động một cách linh hoạt.
“Không bị thương vào gân, sẽ không ảnh hưởng tới việc chơi đàn.” Bác sĩ bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, khi đưa đơn thuốc cho Trác Siêu Nhiên, anh ta cố tình nháy mắt với anh: “Này… Cậu hiểu về người ta khá nhiều đấy chứ.”
“Ừm…” Anh cầm lấy đơn thuốc, “Cũng không nhiều lắm.”
Kiểm tra xong xuôi, Trác Siêu Nhiên mua cho cô rất nhiều thuốc, thuốc uống, thuốc bôi đều có cả. Sau khi dúi túi thuốc vào tay cô, anh còn rút từ trong ví ra một tấm danh thiếp và toàn bộ số tiền mặt có trong đó, nhìn độ dày chắc ít nhất cũng phải hơn hai ba nghìn đồng. “Cô cầm số tiền này mà mua chút đồ ăn bổ dưỡng.”
Mộc Mộc mỉm cười, rút tấm danh thiếp từ trong tay anh, chỉ có trời mới biết cô đã muốn có thứ này nhiều thế nào.
“Đây là danh thiếp của tôi, trên đó có in số điện thoại. Nếu có vấn đề gì, cô có thể gọi… à, nhắn tin cho tôi.”
Mộc Mộc lôi tập giấy nhớ ra, viết mấy chữ lên đó rồi đưa cho anh: “Tôi sẽ giữ lại tấm danh thiếp… Anh có việc bận thì cứ đi trước đi, không cần phải lo cho tôi nữa.”
“Nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về.”
Bốn năm trước, anh đã hỏi câu này hai lần, cô không trả lời. Bốn năm sau, câu hỏi tương tự lại được lặp lại, Mộc Mộc ghi rõ địa chỉ nơi ở của mình trên giấy mà không hề do dự.
Giờ đây, cô đã có thời gian, anh còn chưa có bạn gái, cuộc trùng phùng này, cô không có cách nào thuyết phục bản thân mình từ bỏ






Sau khi đưa Mộc Mộc về nhà
Trác Siêu Nhiên vội vàng phóng xe tới một quán ăn tư nhân, vừa vào cửa đã nhìn thấy Trác nhị thiếu gia ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, chăm chú nhìn về phía xa xa, đồ ăn trước mặt vẫn chưa động đũa.
Đàn ông có sức hấp dẫn nhất là khi anh ta nghiêm túc. Trác Siêu Việt lúc này đã không còn vẻ tùy tiện và ngông cuồng, ánh mắt chăm chú nhìn vào một điểm, đầu lông mày khẽ nhíu lại, khắp người toát ra một vẻ thâm trầm quyến rũ.
Trác Siêu Nhiên nhìn theo ánh mắt em trai, trong góc quán ăn có một đôi nam nữ, khuôn mặt chàng trai đầy vẻ sốt sắng, cô gái nước mắt giàn giụa.
“Nhìn chăm chú gì thế, em có thể nhìn ra được họ đang nói chuyện gì không?” Trác Siêu Nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống đối diện với em trai.
Trác Siêu Nhiên lạnh lung trợn mắt nhìn người đàn ông tự yêu bản thân mình quá mức này một cái, “Nhị thiếu gia, những thứ em có anh cũng đều có cả, anh không an phận với em gì chứ?”
“Ngộ nhỡ anh tự yêu bản thân thì sao?”
“Anh không phải em.”
Nói tới việc tự yêu bản thân, Trác nhị thiếu gia luôn nổi tiếng trong việc đó. Anh không để cho làn da của mình xuất hiện bất cứ một tì vết gì, ngay cả những vết sẹo trên cơ thể cũng yêu cầu bác sĩ thẩm mỹ xử lí hết… ngoại trừ một vết răng trên vai phải.
Nhớ tới vết răng đó, Trác Siêu Nhiên không kiềm chế được, hỏi: “Lần này về, có tới Lạc Nhật không?”
Nghe thấy câu hỏi này, chiếc đũa trong tay Trác Siêu Việt sững lại, nụ cười có chút ngơ ngẩn, “Không, lâu rồi em không còn tới đó nữa.”
“Không muốn tìm lại cô ấy nữa à?”
“Một người đàn ông có lý tưởng, có tham vọng như em, muốn có một người phụ nữ như thế nào mà chẳng được, em tìm cô ấy làm gì?” Trác Siêu Việt nhún vai một cách bất cần, cầm đũa gắp cọng rau đã nguội lạnh trên bàn, ăn một cách ngon lành. “Đừng nói lung tung nữa, mau ăn đi, còn chần chừ nữa sẽ không kịp lên máy bay mất.”
Nói xong, Trác Siêu Việt tuân theo truyền thống tốt đẹp “KHông nói chuyện khi ăn, không trò chuyện khi ngủ”, cúi đầu xuống ăn cơm.
Nhận ra em trai đang cố ý né tránh, Trác Siêu Nhiên không nén nổi tiếng thở dài.
Trong con mắt người khác, Trác nhị thiếu gia vốn bản tính phong lưu, phóng đãng ngang ngược, chỉ riêng anh mới biết, trong tim Trác Siêu Việt trước sau vẫn không thể quên được một người con gái. Anh chưa hề gặp người con gái đó, không tài nào tưởng tượng nổi một “cô gái phong trần” có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành thế nào mà khiến Trác Siêu Việt ngày nào cũng tới quán bar Lạc Nhật để cổ vũ cho cô ấy, hễ đi là đi suốt đêm.
Cho tới một ngày, về đến nhà, anh nhìn thấy Trác Siêu Việt đang cầm gương soi vết răng trên vai phải, thần thái mơ màng. Những câu hỏi của anh và câu trả lời ậm ừ của Trác Siêu Việt đã khiến anh hiểu rõ sự thể:
Trác nhị thiếu gia bỏ ra năm vạn đồng để mua vui một đêm với cô gái đó. Sau cuộc hoan lạc, cô ấy đã bỏ đi. Trác Siêu Việt đến Lạc Nhật tìm cô ấy nhiều lần, nhưng dường như cô ấy đã biến mất khỏi thế giới này, không thể tìm thấy được nữa. anh đã hỏi thăm tất cả những người biết cô, nhưng không ai biết được tên thật của cô, cũng không ai có cách nào liên lạc với cô.
Thứ duy nhất cô để lại cho Trác Siêu Việt chính là vết thương trên vai phải của anh. Vì không sát trùng kịp thời, vết thương bị mưng mủ, để lại trên vai phải của anh một vết răng thật sâu…
Mặc dù từ trước tới giờ Trác Siêu Việt chưa từng thừa nhận rằng anh có tình cảm chân thành với cô gái đó, nhưng Trác Siêu Nhiên biết rằng, Siêu Việt không bao giờ quên được cô, bởi vì khi thay quần áo, em trai anh thường ngây người nhìn vết