Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
ty bất động sản không danh tiếng với mức giá thấp là ba tỉ?”
Tin đồng là thật hay giả cần phải đợ khảo chứng, nhưng những người sống ở đây không còn nghi ngờ gì đều là những người không giàu thì sang, mà suốt mấy năm nay, những người bỏ tiền ra mua căn hộ ở đây với giá cao ngất trời đều không ai tuyên bố có như cầu muốn bán lại.
Còn chưa bước chân vào bên trong khu nhà, Trác Siêu Nhiên mới chỉ đưa xe vào bãi đỗ xe ngầm, Mộc Mộc đã bị chấn động, chưa nói tới những chiếc xe ở đây sang trọng thế nào, chỉ riêng những chiếc biển số xe cũng đủ nói rõ thân phận và địa vị của những người sống ở đây.
Anh nhìn qua lớp kính trong suốt của thang máy, nước sông dập dềnh càng lúc càng mông lung theo đà đi lên của thang máy. “Có người nói bọn anh rất giống nhau, nhưng anh cảm thấy chẳng giống chút nào cả…” Trác Siêu Nhiên nở một nụ cười với ý nghĩa vô cùng sâu xa, “Đợi đến khi gặp được cậu ấy, em sẽ biết ngay thôi.”
Thang máy dừng lại ở tần thứ hai mươi, Mộc Mộc thở phào một tiếng, vì quá đỗi căng thẳng mà trái tim cô căng cứng, đến giờ vẫn hơi đau nhức, cô lặng lẽ day day ngực.
Trác Siêu Nhiên bước ra ngoài thang máy, nói thêm: “Đúng rồi, Siêu Việt biết đọc khẩu hình. Cậu ấy không cần nghe tiếng nói, chỉ cần nhìn khẩu hình là có thể biết được người khác đang nói gì.”
Thật sự có người đọc được khẩu hình ư? Trước đây, cô đã từng thấy điều đó trên ti vi, nhưng chưa hề nghĩ sẽ gặp trường hợp như vậy ở ngoài đời, trong lòng bất giác có chút xúc động.
“Khi nào có dịp, em thử trò chuyện với cậu ấy xem sao.”
Mộc Mộc không nén nổi tò mò về Trác Siêu Việt, người cô chưa từng gặp mặt. em trai của Trác Siêu Nhiên liệu có cao lớn như anh không nhỉ?
Anh ta lại còn đọc được khẩu hình, đã lâu rồi cô không “trò chuyện” với người khác, không biết khi “trò chuyện” với anh ta sẽ có cảm giác thế nào…
“Tình cảm của hai anh em anh chắc hẳn rất tốt!” Mộc Mộc phát hiện ra rằng mỗi lần nhắc tới hai chữ “Siêu Việt”, giọng nói của Trác Siêu Nhiên lại vô cùng xúc động.
Đọc những chữ cô viết trên giấy, anh mỉm cười, tình cảm ấm áp lộ rõ trong đáy mắt, “Em có thể không tin, từ nhỏ tới lớn bọn anh chưa hề cãi nhau một lần nào, ngay cả việc tranh giành cũng chưa hề xảy ra. Mẹ anh nói, khi bọn anh mới bắt đầu biết ăn, đã biết bẻ đồ ăn ra thành hai phần để chia nhau rồi.”
Nghe ra quả thật rất khó tin, Mộc Mộc lại càng tò mò. “Vậy nếu như không thể chia thành hai phần thì sao? Ví dụ như còn lại một quả nho cuối cùng chẳng hạn?”
“Vậy thì cả hai người đều không ăn nữa. bởi vì người ăn quả nho đó nhất định sẽ không cảm nhận được vị ngọt.”
“Vậy nếu hai người cùng yêu một cô gái thì sao?” Viết xong câu đó, Mộc Mộc cảm thấy không ổn, bèn bổ sung thêm một câu: “Em không có ý gì khác, chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi.”
Trác Siêu Nhiên suy nghĩ một cách nghiêm túc, “Nếu thật sự cùng yêu một cô gái, anh nghĩ, bọn anh sẽ đều từ bỏ.”
Câu trả lời này cũng giống như suy nghĩ của Mộc Mộc, “Bởi vì người có được tình yêu đó chưa chắc đã cảm thấy hạnh phúc…”
Trác Siêu Nhiên không phủ nhận mà chỉ mỉm cười, mở khóa, đẩy cánh cửa ra. “Mời vào.”
Vừa bước vào trong, Mộc Mộc lập tức sững người kinh ngạc trước quanh cảnh tuyệt đẹp hiện ra bên ngoài cửa sổ bằng kính kéo sát nền nhà của phòng khách.
Cô sống ở thành phố S từ nhỏ, mỗi một phong cảnh của thành phố này, từ khu trung tâm huyên náo hỗn loạn, khu phố cổ lạnh lẽo cổ xưa đến khu đèn đỏ sặc mùi dục vọng và tiền bạc đều vô cùng quen thuộc. Nhưng, đứng ở nơi đây, dõi mắt nhìn thành phố phồn hoa trong ánh chiều ta, cô mới phát hiện ra thành phố có bề dày lịch sử lâu đời này lại yên tĩnh đến vậy.
Cô lại đưa mắt ngắm nghía căn phòng, căn cứ vào diện tích rộng rãi của phòng khách, căn hộ của anh không thể coi là nhỏ, giấy dán tường mày trắng đục, thảm trải sàn màu nâu nhạt, không nhuốm một hạt bụi. Cách bài trí đơn giản, không hề có vật dư thừa, thoạt nhìn đã biết đây là thế giới riêng của đàn ông- ngoài một lọ hoa hồng trắng tỏa hương thơm ngat trên bậu cửa sổ, những cánh hoa nõn nà tươi xinh còn lấp lánh những giọt nước.
“Muốn uống một chút… nước hoa quả không?”
Mộc Mộc gật đầu, đối với người không thể nói được, bỏ bớt sự lựa chọn không cần thiết là một hành động thông minh.
Trác Siêu Nhiên bước vào phòng bếp, lấy một chai nước ép nho ra khỏi chiếc tủ lạnh xếp đầy rau tươi, hoa quả và các loại đồ uống khác nhau, rót vào một chiếc cốc trong suốt như ngọc, đưa cho cô.
Nước nho mát lạnh có vị ngọt như rượu vang đỏ, dừng như vừa mới được ép xong.
Mộc Mộc ngắm kỹ lại căn hộ, một căn phòng sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi như thế này, nhìn thế nào cũng không giống với một căn hộ không có người ở. Trong lòng đầy hoài nghi, Mộc Mộc đang định cầm bút lên, liền nghe thấy tiếng anh nói: “Cô Trần ngày nào cũng giúp anh dọn dẹp. hôm qua anh đã gọi điện cho cô ấy, nói rằng anh muốn đưa bạn về nhà ăn cơm, bảo cô ấy chuẩn vị giúp chút thực phẩm.”
Mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ, Mộc Mộc lập tức bắt đầu trổ tài bếp núc.
Canh thịt bò sôi lăn tăn trong nồi, sủi lớp bọt trắng n