Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.
anh sẽ chúc phúc cho em!”
Cô cúi mặt, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống. Vì để Trác Siêu Nhiên không nhìn thấy, cô vội vàng chạy vào trong bếp, len lén lai khô nước mắt.
Cô thật sự rất cảm động, mặc dù cô biết, khắc cốt ghi tâm yêu một người, không thể có sự khoan dung và độ lượng như vậy.
Uống thử loại rượu manh nguyên chất của quân đội mới biết rằng loại whisky đã pha loãng không biết bao nhiêu lần ở quán rượu kia hoàn toàn không được gọi là rượu.
Mộc Mộc chỉ uống hai ly, đầu óc đã bắt đầu quay cuồng, cơ thể trĩu nặng, dạ dày ngâm ngầm đau vì bị kích thích mạnh mẽ.
Trác Siêu Nhiên lại rót đầy hai ly rượu của họ, thoải mái rót từng ly như thể cô đang uống nước lọc vậy, dường như anh đã sớm nhận ra cô đang muốn uống say.
Không nhớ rõ đã uống bao nhiêu ly, cảnh sắc trước mắt Mộc Mộc bắt đầu mơ hồ, cơ thể dường như không còn thuộc về cô nữa, nhưng cô vẫn không tìm được sự thoải mái, vui vẻ mà cô muốn có.
Ngược lại, mọi nỗi đau đớn, lo sợ, mệt mỏi đều trút cả lên người cô, cùng với chúng, còn có cả những ký ức đã qua…
Trong làn khói đen mù mịt, từng cảnh tượng tăm tối không liên quan đến nhau cứ nối tiếp hiện ra trước mắt cô như một bộ phim điện ảnh cũ.
Cô ngồi trên giường, áo quần sộc sệch, người mẹ bị ngã dụi đang bò lên từ dưới nền nhà, hét thẳng vào mặt cô mô cách thê lương: “Mày nghe cho rõ đây, mày đừng nghĩ rằng ông ta thật sự yêu thương mày, ông ta đối tốt với mày, chẳng qua vì mày rất giống người mẹ đẻ đã chết của mày…”
Cô cố gắng thoát ra, không may lại rơi vào một bối cảnh khác.
Bố ngã gục, máu bắt đầu rỉ ra từ cơ thể ông, dòng máu đỏ tươi, ngoằn ngoèo lan trên nền gạch trắng…
Hết cảnh này tới cảnh khác.
Bên ngoài tòa án, cảnh sát dẫn cô lên xe tù, trên tay cô đeo chiếc còng số tám lạnh ngắt, người bác xông đến trước mặt Kiều Nghi Kiệt, vung một cú đấm, khóe môi anh rỉ ra một vệt máu.
Người bác lại chỉ thẳng vào vết thương của Kiều Nghi Kiệt, lớn tiếng chửi rủa, ra sức mắng anh là đồ mất hết lương tâm, không nên cứu một kẻ súc sinh vong ân bội nghĩa…
Kiều Nghi Kiệt chỉ cúi xuống, nhặt số giấy tờ vừa bị rơi tung tóe, ngẩng đầu lên nhìn theo chiếc xe tù chở cô đi xa.
Hai tay cô nắm chặt lấy chấn song sắt trên cửa sổ của xe tù, hỏi anh một cách vô thanh: “Có đau không?”
Ký ức lộn xộn, cứ hiện ra rồi lại mất đi vô hình vô bóng.
Cô ôm lấy cái đầu đang đau dữ dội, lấy hết sức để lắc, trước mắt lại xuất hiện một cảnh tượng khác…
Tỏng lớp cửa sắt tường đồng đầy tăm tối, ánh nắng sớm mai mỏng manh chiếu vào từ ô cửa sổ cao vời vợi, những hạt bụi nhỏ li ti cứ lơ lửng tỏng ánh sáng trắng, một cơn gió nhẹ thổi vào, lớp bụi bay tứ tán.
Cô mặc bộ quần áo sọc trắng xám dành cho phạm nhân, cuộn tròn trong một xó…
Người giám ngục mở cửa, nói rằng có người tới thăm cô. Cô mừng rỡ nhảy bật dậy, quên cả cơn đau buốt nơi xương quai xanh, gắng hết sức chạy về phía phòng tiếp khách.
Cô cứ nghĩ rằng bệnh của mẹ cuối cùng đã khỏi, đã đến thăm cô được rồi.
Hổn hà hổn hển chạy tới nơi, đập vào mắt cô lại là khuôn mặt đầy vẻ trầm tư của Kiều Nghi Kiệt, anh cho cô biết: “Người thân” cuối cùng của cô đã ra đi.
Trước mắt cô tối sầm lại.
“Anh lừa em! Anh lừa em!” Cô túm lấy áo Kiều Nghi Kiệt như một người đang lên cơn điên loạn, như đang túm lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng…
Tiếp theo đó, là ký ức đau khổ nhất của cô.
Bác sĩ của trại cải tạo không ngừng bơm nước vào trong bụng cô để rửa dạ dày, chất dịch lỏng trộn lẫn mủi thuốc tủa ra từ hai lỗ mũi, cô đang trong cơn mê man bỗng giật mình bừng tỉnh, gắng hết sức giãy giụa, phần xương quai xanh bị gãy lại bị chệch một lần nữa, đau đến nỗi mồ hôi toát ra như tắm.
Cô níu lấy tay áo của bác sĩ, cầu xin ông ta buông tha co cô, nhưng ngay cả một tiếng rên rỉ khe khẽ, cô cũng không thốt lên được…
Hổi ức ấy khiến cô như tan ra thành từng mảnh nhỏ, Mộc Mộc ấn tay vào lồng ngực, hít thở một cách khó khăn.
Hai bàn tay dịu dàng vỗ vỗ vào lưng cô, cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy một khuôn mặt hiện ra trước mắt, trong vô thức, cô đưa tay ra, chạm tới một cách thận trọng, giống như đang vuốt ve báu vật quý giá nhất trên thế gian.
Anh lặng yên để cô ve vuốt.
“Mộc Mộc, anh biết khi em lao ra đường là muốn tự sát, anh cũng biết đã có người bắt nạt em, làm tổn thương em… Không sao, tất cả đều đã qua rồi. Sau này em đã có anh, anh sẽ không để em phải chịu ấm ức nữa…”
Cô ôm lấy anh, khóc không thành tiếng. Cô rất muốn nói với anh: Nhiều năm trước đây, ngày Kiều Nghi Kiệt trao di chúc của mẹ vào tay cô, cô đã chết rồi.
Nếu không phải vì trong giây phút cuối cùng, khi cô đã mất hết ý thức, một dòng điện truyền vào trong tim co, khiến cô bỗng nhiên nhớ tới cảnh tượng trong đêm mưa gió ấy, anh bước xuống xe, khuôn mặt đẫm nước mưa, đắm đuối nhìn cô, rồi ôm cô vào lòng…
Nếu không phải vì cô vẫn còn một chút lưu luyến cuối cùng với thế giới lạnh lẽo này, cô đã chết rồi…
Bởi vì, đối với cô, chết còn dễ dàng hơn sống.
Nhưng tại sao, trên thế giới này lại có tới hai khuôn mặt giống hệt nhau?!<