Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341810
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.
mặt và quần áo, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, “Em ăn tối chưa?”
Cô do dự, vẫn chưa nghĩ ra mình nên trả lời thế nào, Trác Siêu Việt đã ném chiếc khăn mặt đi, “Đi thôi, đi ăn đêm.”
Nhắc tới chuyện ăn uốn, hai mắt Mộc Mộc bỗng sáng rực: “Em muốn ăn thịt nướng.”
“Hóa ra em là động vật ăn thịt, anh cứ nghĩ em chỉ thích ăn pizza thôi.” Anh vừa mở cửa vừa nói.
“Ồ, anh vẫn còn nhớ ư?”
“…”
Cô níu lấy tay áo anh, anh lập tức hất tay cô ra. “Đưng lôi lôi kéo kéo, để hàng xóm trông thấy lại nghĩ rằng chúng ta có tình ý đấy!”
Cô chớp mắt một cách vô tội, ngoan ngoãn đứng yên.
Sau khi cơm no rượu say, Mộc Mộc ngủ vùi trên giường suốt mười sáu tiếng đồng hồ, mãi tới bốn giờ chiều, cô mới giật mình bừng tỉnh, vừa liếc nhìn đồng hồ đeo tay, cô hoảng hốt nhảy xuống giường, vội vàng thu dọn đồ đạc, dự tính sẽ kịp đến địa điểm biểu diễn trước khi Cốc Vũ nổi cáu.
Địa điểm biểu diễn tối nay là một hội quán giải trsi tương đối cao cấp, họ vốn có ban nhạc riêng, nhưng vì một sự vô bất ngờ nào đó nên không thể biểu diễn được, vì vậy giám đốc mới tìm nhóm nhạc của họ đến giúp một ngày.
Trong giờ nghỉ giải lao, vị giám đốc bỗng xuất hiện ở hậu trường, hỏi Cốc Vũ: “Có phải trong nhóm nhạc của các anh có một cô gái chơi piano rất giỏi không?”
“Đúng.” Cốc Vũ lau mồ hôi nói.
“Một vị khách muốn nghe một bản dương cầm ‘Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa’. Cô ấy có đàn được không?”
Bạch Lộ tranh phần trả lời: “Biết, bản nhạc đó cô ấy chơi rất hay.”
Mộc Mộc không hề được chuẩn bị, đành phải vội vàng trang điểm qua loa, vấn mái tóc dài, bước lên sân khấu. cô vừa ngồi xuống trước cây đàn, bỗng nhiên một luồng ánh sáng trắng chiếu tới, dưới ánh sáng chói mắt đó, bốn phía xung quanh trong giây lát trở nên tối mờ. ngón tay đặt trên các phím đàn, tiếng đàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, một cảm giác bi thương nhói buốt tận xương tủy bao trùm lên vẻ lung linh huyền ảo và du dương, nhưng lại càng dễ động chạm tới góc khuất mềm yếu nhât trong trái tim con người.
Âm thanh hỗn tạp trong đại sảnh bỗng chốc trở nên yên ắng, cảm giác đau thương sâu lắng bao trùm cả không gian mờ tối, không ai có thể thoát ra được.
Trong một góc khuất, một ly rượu cứ dừng lại giữa không trung rất lâu, mãi cho tới khi bản nhạc kết thúc.
Luồng ánh sáng trắng vụt tắt, nốt nhạc cuối cùng vang lên, khẽ liếc đôi mắt mờ sương, bỗng nhiên bắt gặp đôi mắt sâu thẳm ấy.
Cuối cùng cô đã hiểu ra ai là người chọn bản nhạc này. Mộc Mộc khẽ uốn cong khóe môi, các ngón tay lại khẽ lướt trên phím đàn, nhịp điệu khoáng đạt đầy khí thể của bản Exodus vang vọng khắp khán phòng.
Trác Siêu Việt buông ly rượu xuống, châm một điếu thuốc, trong làn khói thuốc mỏng manh, cô lại một lần nữa bị ánh mắt của anh tuóm gọn.
Cho dù anh đáng ghét, tàn nhẫn thế nào với cô, chỉ mình anh mới có thể khiến cô có cảm giác đắm chìm này.
Không ai có thể thay thế.
Bản nhạc kết thúc, người cũng chia lìa.
Mộc Mộc thu xếp xong công việc ở hậu trường thì đã quá nửa đêm. Mọi người trong nhóm nhạc đã đi ăn hết, cô lặng lẽ đến bên Trác Siêu Việt, vỗ vỗ vào vai anh, rồi chỉ vào chỗ ngồi trống bên cạnh anh.
Anh mỉm cười ngẩng mặt lên, giọng nói hút hồn đoạt vía: “Tối này lại muốn đi cùng anh à?”
Cô cũng mỉm cười, đôi mắt cong cong thành hình trăng khuyết, “Đúng vậy!”
“Em muốn đi đâu?”
Cô ngồi xuống bên cạnh anh, khuôn mặt từ từ ghé sát lại gần anh, “Nhà anh… tối nay chắc sẽ tiện chứ?”
Ánh mắt Trác Siêu Việt khẽ chùng xuống, nụ cười đầy mê hoặc trên môi cũng trở nên cứng đờ. Tỏng phút chốc, anh thu lại vẻ đùa giỡn, thay vào đó là một thần sắc nghiêm túc. “Anh trai anh lo em gặp phải yêu râu xanh, bảo anh đến đón em về.”
Nghe nhắc tới Trác Siêu Nhiên, Mộc Mộc bỗng ý thức được mình đã lỡ lời, cũng thôi không cười nữa.
“Khi nào anh ấy có thể về được?” Cô hỏi.
“Sao? Nhớ anh ấy rồi à?”
Cô nâng ly rượu lên, khẽ nhấp một ngụm, thấm ướt cổ họng, mặc dù đối với cô cổ họng có tồn tại mà cũng như không từ lâu rồi.
“Anh ấy đang có một nhiệm vụ, ít nhất cũng phải nửa tháng nữa mới có ngày nghỉ.” Anh nói: “Như vậy cũng tốt, em có thể có đủ thời gian để suy nghĩ.”
“Anh thật sự rất muốn em và Siêu Nhiên ở bên nhau?”
Không chút do dự hay suy nghĩ, anh trịnh trọng trả lời: “Đúng vậ.”
“Tại sao?”
“Bởi vì anh chưa thấy anh ấy tận tâm với người con gái nào như vậy. Nếu anh ấy mất en do một lỗi lầm của anh từ nhiều năm trước, anh sẽ rất áy náy…”
“Không phải lỗi của anh, mà là lỗi của em.” Mộc Mộc nói.
“Cho dù là lỗi của ai, thì anh ấy cũng không có lỗi.”
Cô gật đầu thật mạnh, ngửa cổ uống cạn chỗ rượu trong ly. “Anh yên tâm, em biết mình phải làm thế nào.”
Nửa tháng, nghe ra rất lâu, ai ngờ, trôi qua trong nháy mắt.
Mộc Mộc càng ngày càng phát hiện ra có một câu nói tương đối đúng: Quen rồi sẽ trở nên tự nhiên.
Mấy ngày đầu, họ chung sống với nhau có phần ngượng ngùng. Sau đó, tất cả đều trở nên quen thuộc. Họ ăn sáng với nhau rất tự nhiên, đi siêu thị với nhau rất tự nhiên, cô rất tự nhiên giúp anh thu dọn căn