Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.

ốc kia, “Không cần biết các anh dùng biện pháp nào, tôi nhất định cần lô hàng hợp kim chịu được nhiệt độ cao này, cho dù có phải nhập lậu, cũng phải mang về đây cho tôi.”
Giám đốc Vương vội vàng gật đầu: “Vâng, tôi hiểu rồi.”
“Cuộc họp kết thúc.” Trác Siêu Việt quay sang nói với thư ký: “Tiểu Tần, hủy vé máy bay đi thành phố B vào tuần sau cho tôi, còn nữa, hai mươi ngày tới, tôi không muốn đi bất cứ đâu cả.”
Thư ký của anh vốn định nhắc nhở anh, theo kế hoạch, tuần sau anh phải tới thành phố A gặp khách hàng, song nghĩ tới tính cách quyết đoán của anh, cô bèn kiềm chế lại: “Vâng, tôi biết rồi.”
Sau khi kết thúc cuộc họp, lúc Trác Siêu Việt xử lý xong vài việc vặt vãnh của công ty thì đã hơn năm giờ chiều. Anh từ chối buổi tiếp khách, lái xe về nhà, việc đầu tiên là đi lên lầu xem tâm trạng của Mộc Mộc đã khá hơn chưa.
Vừa bước tới cửa phòng ngủ của cô, anh liền nhìn thấy tờ giấy dán trên cửa, trên tờ giấy mày vang nhạt nổi lên những hoa văn màu vàng, “Tối nay nhóm nhạc có hai sô diễn, sáng sớm mai mới về.”
Không có xưng hô, không ký tên, chỉ có những hoa văn màu vàng tái hiện lại khung cảnh của Lạc Nhật.
Anh còn nhớ, đó là loại giấy nhớ mà họ dùng trong lần đầu tiên nói chuyện với nhau, cô vẫn còn giữ, cả chiếc khăn tay màu trắng cũng vẫn giữ cho tới tận bay giờ.
Tâm trí anh trở nên mơ màng, tiếng chuông điện thoại vang lên, anh nhìn vào số điện thoại gọi tới đang hiển thị trên màn hình, ấn nút nghe máy.
“Việt, người ta nhớ anh quá, anh có nhớ em không?” Giọng của người phụ nữ trong điện thoại õng ẹo đến nỗi tê lạnh cả người.
“Thật xin lỗi, tôi không nhớ cô là ai.”
“Ồ?” Giọng nói của người phụ nữ mang theo tiếng cười khe khẽ: “Vậy anh còn nhớ lô hàng ở bên Nga không?”
“Ồ, có chút ấn tượng rồi.”
“Vậy thì, anh chắc sẽ có thời gian đưa em đi ăn tối chứ?”
Trác Siêu Việt ngồi xuống cạnh giường, uể oải vươn vai, “Tôi rất muốn đưa cô đi ăn tối, nhưng người phụ nữ trên giường của tôi dường như không nỡ để tôi đi…”
Đầu dây bên kia yên lặng một lát, “Không sao, em có thể đợi anh!”
“Có thể sẽ rất lâu đấy…”
“Được thôi, em đợi anh đi ăn đêm. Xong việc hãy gọi điện thoại cho em!”
Điện thoại đã cúp máy.
Trác Siêu Việt mỉm cười cất điện thoại đi, mặc chiếc áo khoác, ra khỏi nhà.
Sô diễn đầu tiên kêt thúc, Cốc Vũ nhận được thông tin sô diễn thứ hai bị hủy.
Vừa hay lúc đó, bạn gái Cốc Vũ là Tiểu Hy tới thăm, Hạ Chí đề nghị mọi người cùng đi ăn đêm. Ai nấy đều nhiệt tình hưởng ứng, nhưng sau đó lại tranh luận không ngừng về việc ai sẽ “chủ chi”.
Mộc Mộc liếc nhìn đồng hồ, mới hơn mười giờ, vốn rất muốn về Cách Thế Quan Lan, nhưng thấy Bạch Lộ rõ ràng có tâm trạng không tốt vẫn cố tỏ ra vui vẻ, trong lòng Mộc Mộc có chút chua xót, thực sự không nỡ nhẫn tâm bỏ mặc cô ấy một mình chứng kiến cảnh Cốc Vũ và Tiểu Hy thân mật, tình cảm với nhau, vậy là, cô hưởng ứng lời kêu gọi của mọi người.
Mới lập thu, lá cây đã lác đác rụng, gió lạnh hiu hiu, mọi người cùng ngồi ở một quán trên phố ẩm thực vỉa hè ăn món lẩu ngon, bổ, rẻ, nóng hổi, oẳn tù tì uống rượu, tán tỉnh lẫn nhau, tiếng cười đùa vang vọng không ngớt trong đêm khuya cô quạnh.
Mộc Mộc không có hứng thú, nâng ly rượu lên, chốc chốc liếc nhìn đồng hồ, chốc chốc lại liếc nhìn Tiểu Hy đang lặng lẽ dựa vào người Cốc Vũ, chụm đầu sát má, chốc chốc lại bất đắc dĩ nhìn Bạch Lộ và Hạ Chí chúc rượu nhau, mặc dù tửu lượng của Bạch Lộ không tồi, nhưng cô ấy đâu phải là đối thủ cảu Hạ Chí, còn chưa được một tiếng đồng hồ, thần thái đã bắt đầu lơ mơ.
Cốc Vũ thực sự không thể tiếp tục giương mắt lên nhìn, khuyên Hạ Chí đừng uống rượu nữa, không ngờ Bạch Lộ chẳng hề cảm kích, hằn học lườm anh một cái: “Bọn này đang chơi vui vẻ, cậu xen vào làm gì? Cút sang một bên nói chuyện yêu đương của cậu đi, đừng xía vào chuyện của người khác!”
Cốc Vũ bị mắng tới nỗi khuôn mặt lúc đỏ, lúc lại trắng bệch, đưa mắt nhìn Tiểu Hàn, Tiểu Hàn âm thầm lắc đầu, khe khẽ nói: “Anh tha cho em đi.”
Mộc Mộc cũng không khuyên nhủ Bạch Lộ, bởi vì cô có thể hiểu được nỗi đau khổ cảu Bạch Lộ, đem lòng yên bạn trai của bạn mình, tất cả mọi nỗi đau khổ đều phải cô nén xuống. Say rồi cũng tốt, say rồi sẽ không phải nhìn những thứ không muốn nhìn, không phải nghĩ những điều không muốn nghĩ.
Trước đây, cô không hiểu vì sao một số người, vì người thân, bạn bè của mình mà tự nguyện từ bỏ người mình yêu.
Sau đó, cô đã hiểu ra, thứ quan trọng hơn cả tình yêu không phải là tình thân hay tình bạn, mà là đạo đức, nhân cách.
Quán ăn vỉa hè đang ồn ào náo nhiệt, một chiếc xe thể thao màu đen lướt nhanh tạo thành một đường cong tuyệt mỹ dưới ánh đèn đường, phanh gấp trước cột đèn tín hiệu ở đầu phố.
Riêng chiếc xe đã chói mắt, cô gái xinh đẹp đang lái xe còn chói mắt hơn, trên người cô ra là bộ váy liền màu đỏ thẫm, mái tóc thướt tha, yêu kiều buông xõa trong đêm tối.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía đó, ngay cả tài xế taxi đi ngược chiều cũng quên mất mình đang chuẩn bị trở khách, hạ cửa kính xe xuống, ngoái cổ nhìn theo.
Màn đêm huyê


Polaroid