Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

, họ chẳng qua chỉ là…”
Cô lắc đầu thật mạnh, cho dù bác trai có căm hận, nguyền rủa cô thế nào, trong lòng cô, ông vẫn mãi mãi là một người thân của cô- một người bác gần gũi, hiền từ, bác ái!
Kể xong nỗi khổ tâm trong lòng, Tô Nghiêu mới nhớ tới cuộc sống gần đây của cô, “Em sống có ổn không?”
Cô gật đầu.
“Người đàn ông lần trước đi cùng với em là ai? Là bạn trai của em ư?”
Cô lắc đầu, bấm chữ trên điện thoại. “Chỉ là một người đã quen biết từ lâu.”
Trò chuyện thêm một lát nữa, Tô Nghiêu liếc nhìn đồng hồ, nhớ ra còn có cuộc hẹn với một bác sĩ ở bệnh viện Thành phố, vội vàng đưa cho cô một tấm danh thiếp, bảo cô sau này có thời gian rỗi hãy liên lạc với anh.
Sau khi Tô Nghiêu đi rồi, Mộc Mộc dựa lưng vào thành ghế dài, ngẩng đầu lên, nhìn những đường nét hoa văn trên trần nhà màu trắng của bệnh viện. cho tới khi những đường nét hoa văn trên đó đều trở nên mờ ảo thành một khối, cô cuối cùng đã đi đến quyết định. Lấy giấy nhớ ra, sai khi chăm chú viết một đoạn hội thoại, cô lê đôi chân tê cứng tới trước cửa phòng làm việc của bác sĩ, gõ cửa.
Hai hôm ở lại chăm sóc cho Trác Siêu Nhiên, phần lớn các bác sĩ ở khoa Ngoại đều đã gặp cô, bác sĩ Trương đang ngồi trong phòng làm việc cũng quen biết cô, vừa thấy cô bước vào, vô cùng nhiệt tình: “Cô tìm tôi có chuyện gì không?”
Mộc Mộc đưa tờ giấy nhớ đã được cô viết hoàn chỉnh ban nãy ra, sau khi đọc xong, khuôn mặt bác sĩ Trương đầy vẻ kinh ngạc: “Cô muốn làm sinh thiết thận? Cô muốn hiến thận cho bố của Tô Nghiêu?”
Mộc Mộc gật gật đầu.
“Hai người có quan hệ như thế nào?”
Mộc Mộc cúi đầu viết lên tờ giấy nhớ: “Tô Nghiêu là anh họ của tôi.”
“Cũng có thể nói, cô là cháu gái của bệnh nhân. Ừm, thông thường, tỷ lệ tương thích giữa những người có cùng quan hệ huyết thống tương đối cao…” bác sĩ Trương quan sát cô gái Mộc Mộc gầy yếu trước mặt từ đầu tới chân, đầu lông mày bất giác nhíu lại, “Tôi đề nghị cô hãy suy nghĩ lại một chút, hiến thận không phải là chuyện nhỏ…”
Cô nhìn bác sĩ, đôi mắt đỏ hoe tràn đầy sự kiên định.
“Là một bác sĩ, tôi có trách nhiệm phải cảnh báo cô…” Bác sĩ Trương giải thích rõ cho cô hiểu về mối lợi hại một cách hết sức có trách nhiệm: “Đầu tiên, trong quá trình phẫu thuật, không thể để xảy ra sự cố ngoài ý muốn, mặc dù xác suất rất nhỏ, nhưng cũng không loại trừ trường hợp xảy ra những sự cố ngoài ý muốn như phản ứng của thuốc gây mê hoặc tổn thương tới các tổ chức, cơ quan xung quanh thận. tiếp đó, sau khi phẫu thuật còn có khả năng bị nhiễm khuẩn, cũng có tính chất nguy hiểm nhất định… Điều quan trọng nhât là, cô sẽ thiếu một bên thận, mặc dù trên lý thuyết, điều đó không ảnh hưởng lớn lắm đến sinh hoạt bình thường, nhưng cô vẫn còn trẻ, ngộ nhỡ bên thận còn lại xảy ra chuyện, ví dụ như xuất hiện khối u, cô sẽ bị nguy hiểm tới tính mạng…”
Mộc Mộc nghe xong lời cảnh báo đó của bác sĩ Trương, quả thật cũng có chút lo sợ, nhưng cô vẫn vân vê bàn tay nhỏ lạnh ngắt, viết chữ : “Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Cho dù xảy ra sự cố gì ngoài ý muốn, bản thân tôi tự chịu trách nhiệm.”
Bác sĩ Trương rầu rĩ tới mức liên tục cau mày. Theo phẩm hạnh nghề nghiệp của bác sĩ, anh cần phải tôn trọng quyết định của người hiến tặng, nhưng cô gái trước mắt này còn quá trẻ, cũng quá yếu ớt, anh không nỡ nhẫn tâm. “Thế này nhé, cô hãy về nhà bàn bạc lại với bố mẹ, nếu họ đồng ý, hãy bảo họ đưa cô tới làm sinh thiết.”
“Bố mẹ tôi đều qua đời cả rồi.”
Bác sĩ Trương kinh ngạc tới mức không biết nói gì, đang định khuyên cô nên bàn bạc lại với Trác Siêu Nhiên, một bóng người cao lớn tuấn tú xuất hiện bên ngoài cửa.
“Sao em lại chạy tới đây?” Vòng đi vòng lại suốt dãy hành lang tới n lần, cuối cùng Trác Siêu Việt mới tìm thấy người mà anh muốn tìm.
Mộc Mộc vội vàng thu tờ giấy lại, Trác Siêu Việt chỉ nghĩ cô đến hỏi thăm về bệnh tình của anh trai, không nghĩ ngợi gì nhiều, chòa hỏi bác sĩ Trương rồi kéo cô ra khỏi đó luôn.
“Vừa nãy, bác sĩ Trần gọi điện thoại tới, bảo em qua đó trị liệu ngay.” Trác Siêu Việt nói: “Anh ở lại đây với anh ấy, em tự đi nhé.”
“Em…”
“Đừng sợ, không sao đâu.”
Một mình Mộc Mộc tới khoa Tâm lý của bác sĩ Trần, cô ấy vẫn giữ nụ cười dịu dàng, pha trà cho cô, trò chuyện với cô.
“Mộc Mộc, hôm nay tôi kể cho cô nghe một câu chuyện nhé!”
Mộc Mộc nâng cốc trà trên tay, chăm chú lắng nghe.
“Trước đây, tôi có một bệnh nhân là một cô gái rất đáng yêu, cô ấy vốn có một gia đình viên mãn, hạnh phúc, bố mẹ đều yêu thương cô, cô cứ nghĩ rằng cuộc sống như vậy sẽ kéo dài mãi… Bỗng nhiên có một hôm, một sự việc ngoài ý muốn đã xảy ra.”
Mộc Mộc tròn xoe mắt, bất giác bị cuốn hút vào trong câu chuyện của cô ấy.
“Bố mẹ cô ấy xảy ra cãi lộn, mâu thuẫn càng lúc càng gay gắt. Sau đó, họ bắt đầu đánh lộn, mẹ cô ấy bỗng nhiên như nổi cơn điên, cầm dao đâm về phía bố cô ấy…”
Bàn tay cô không kiềm chế nổi sự run rẩy, nước trà trong cốc sóng sánh, cô dường như có thể nhìn thấy hình ảnh bố mẹ đang gây lộn với nhau qua từng vòng xoáy trong cốc trà, bố và mẹ đang giằng co, mẹ đnag hết hơi cạn


XtGem Forum catalog