Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
sức gào thét, “Anh đừng nghĩ rằng tôi không biết những chuyện xấu xa của các người?!”
“Cô trách móc chúng tôi cái gì chứ, được, tôi thừa nhận, tôi yêu cô ấy!”
Hai người càng đánh lộn lại càng hung dữ, mẹ tát vào mặt bố, bố túm tóc, đập đầu mẹ vào cửa, giống như hai con thú hoang, chỉ hận một nỗi không thể băm vằm đối phương ra thành trăm mảnh.
Mộc Mộc sợ đến nỗi bật khóc nức nở, lao tới ôm lấy bố, “Bố, đừng! Bố đừng đánh nữa… Con xin bố…”
Nước mắt của cô cuối cùng cũng khiến bố bình tĩnh lại, ông ôm lấy cô, dịu dàng vỗ về: “Mộc Mộc, đừng sợ! Bố đưa con đi, mẹ con, bà ấy điên rồi…”
Mẹ cô thật sự đã hóa điên, đầu tóc rối bù rũ rượi cầm dao lao tới, đó dường như là một nỗi oán hận đã bị đè nén suốt mười bảy năm trời, bùng phát nhấn chìm hết cả lý trí, cũng là một tình yêu ngọc đá cùng tan nát.
Lưỡi dao cắm thẳng vào trái tim của bố…
Bác sĩ Trần liếc nhìn cốc trà đang run rẩy một cách dữ dội trong tay Mộc Mộc, cố gắng nói chậm lại một chút: “Bố của cô ấy chết rồi, mẹ của cô ấy bị công an bắt đi, một gia đình đã từng hạnh phúc chỉ còn lại một mình cô ấy… Nghe nói mẹ cô ấy bị khép vào tội tử hình, cô ấy không muốn mẹ chết, vậy là, cô ấy đi đến chịu tội, ngồi tù thay mẹ…”
“Mộc Mộc, cô cảm thấy cô gái đó làm như vậy có đúng không?”
Mộc Mộc yên lặng uống trà, cô gắng kiềm chế nỗi hoảng sợ trong lòng. Cô rất muốn biết, ai đã nói cho cô ấy biết câu chuyện này, là Trác Siêu Việt? Hay là trên thế giới này quả thực cũng có một cô gái đã từng làm những việc giống như cô đã làm?
“Tôi không cho rằng cô ấy đúng, nhưng tôi có thể hiểu được cô ấy, bởi vì nếu cô ấy không làm như vậy, mẹ của cô ấy sẽ chết… Cô ấy đã không còn bố, không thể cũng không còn mẹ… Cô ấy phải trải qua một cuộc sống không phải là cuộc sống của con người ở trong trại giam, nhẫn nhịn chịu đựng sự sỉ nhục và đánh mắng của người khác, bao gồm cả người thân của cô ấy. Cô ấy cứ nghĩ rằng sau khi ra tù, tất cả sẽ trở nên tốt đẹp, điều bất hạnh là… sau khi ra tù, cuộc sống của cô ấy vẫn rất tồi tệ, mẹ cô ấy đã qua đời, tất cả mọi người đều kì thị cô ấy, cô ấy thực ra rất tài giỏi, nhưng bởi vì đã có tiền án, nên ngay cả một công việc tử tế cũng không thể có được…”
Nước trà trong cốc đã được Mộc Mộc uống hết, bác sĩ Trần lại rót cho cô thêm một cốc nữa, “Thực ra, tôi rất ngưỡng mộ cô ấy… Một cô gái bé nhỏ, dám dũng cảm gánh vác một tội danh lớn như vậy, cho dù cô ấy làm đúng hay sai, tôi đều muốn nói với cô ấy một câu: Hãy tiếp tục sống thật tốt, vì những người yêu thương cô ấy- cho dù người đó đang ở đâu!”
Mộc Mộc ngẩng mặt lên, chăm chú nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sự chân thành của bác sĩ Trần, cô đã thật sự nhìn thấy sự ngưỡng mộ, nhìn thấy sự tôn trọng trong ánh mắt của cô ấy.
Cô cầm cây bút ở trên bàn, run rẩy viết: “Cô ấy đã hối hận chưa?”
Bác sĩ Trần nắm lấy bàn tay đang viết chữ của cô, “Tại sao phải hối hận? Bởi vì mẹ của cô ấy đã qua đời ư? Họ không có cơ hội để đoàn tụ? Tôi nghĩ rằng, mẹ của cô ấy ít nhất đã sống thêm được một thời gian nữa, bà ấy ít nhất cũng đã ra đi một cách có thể diện…”
Mộc Mộc nhắm mắt lại, gật gật đầu.
Cô cũng không hối hận, cô thực sự đã có lỗi với bố, nhưng cô đã cứu được tính mạng của mẹ, mặc dù mẹ chỉ sống thêm được một năm, bà ít nhất đã dống thêm được một năm nữa, biết được rất nhiều chuyện mà bà muốn biết, trong bức di chúc cuối cùng của bà, Mộc Mộc đã đọc được sự sám hối, cảm kích và tỉnh ngộ của bà…
Một tuần trôi qua rất nhanh, Mộc Mộc ngoài việc phải ở trong bệnh viện chăm sóc Trác Siêu Nhiên ra, còn phải đi trị liệu tâm lý, đôi khi buổi tối còn phải đến nhóm nhạc làm việc, vô cùng bận rộn.
Trác Siêu Nhiên đã nhiều lần khuyên cô nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng cô thích cảm giác này. Có người cần cô chăm sóc, có người chăm sóc cho cô, còn có một vị bác sĩ họ Trần khiến cô cảm nhận được sự tôn trọng, cảm nhận được sự thấu hiểu. trước đây, khi chưa gặp cô ấy, Mộc Mộc chưa hề biết rằng, bản thân mình lại khao khát được người khác tôn trọng như vậy.
Một hôm, vào đầu giờ chiều, Trác Siêu Việt đang ngồi trên sofa đọc báo, Mộc Mộc và Trác Siêu Nhiên trò chuyện với nhau, phương thức dùng để trò chuyện của họ chỉ có một, đó là viết chữ vào lòng bàn tay anh.
Anh hỏi thăm về tình hình trị liệu của cô ở chỗ bác sĩ tâm lý, cô nói rất tốt, bác sĩ Trần nói, cô sẽ sớm có thể nói lại được.
“Thế ư?” Anh mừng rõ nắm lấy tay cô: “Anh thật sự rất mươn nghe thấy giọng nói của em.”
Mộc Mộc không biết phải trả lời như thế nào, cô không cố ý nói, là do anh thường xuyên gọi điện cho bác sĩ Trần ở trong bệnh viện, hễ nói chuyện là nói rất lâu.
Trác Siêu Nhiên hỏi cô đó là ai, cô buột miệng nói cho anh ấy biết: “Đó là bác sĩ Trần.”
Anh lại hỏi cô: “Bác sĩ Trần có xinh không?”
“Xinh, mà còn rất có khí chất.”
Thấy cô không nói, Trác Siêu Việt cũng không nói thêm gì nữa, cũng không giải thích với cô những cuộc chuyện trò gần đây giữa anh và bác sĩ Trần, đều là vì xác định một phương án trị liệu hợp lý hơn, có hiệ