Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.


Tới mười giờ tối, cuối cùng từ chỗ của cô nữ sinh tên Dương Dương, họ cũng có được một tin tức đáng tin cậy: Đi hẹn hò với bạn trai rồi.
Phòng 302 mọi người ầm ĩ như ong vỡ tổ. Thật là thần tốc hẹn cả buổi tối cũng không xong, có khi hẹn tới khi lên giường. “Thanh niên bây giờ á…” Vừa qua sinh nhật tuổi 17, Tiểu Bạch giống như một người già dặn than thở với vô số những muộn phiền. Mọi người cười nghiêng ngả, Vi Vi ” chỉ trích” Tiểu Bạch:
“Cậu mấy tuổi rồi hả? Giọng điệu như một bà già ý!”
“Coi như tôi năm tuổi thì tôi cũng không hẹn hò với bạn trai tới khi trời sáng mà vẫn không biết đường về nhà!”
Chết cười với cô nàng này mất: “Được đấy, Tiểu Bạch! Đây có phải là lời thú tội của cậu, năm tuổi đã đi chơi riêng với đàn ông không? Cậu đúng là kẻ mặt dày dạn tình trường đấy! Tương lai bọn tớ muốn câu được anh nào chắc phải học tập kinh nghiệm của cậu thì mới có thể thành công được.”
“Chu Lệ Diệp! Cậu lo lắng không sợ nát phổi à, người ta còn đang thân mật với bạn trai, còn cậu thì sao, cả đêm không ngủ, lo người ta bị lừa bán, thật lãng phí tình cảm!” Vi Vi trách móc.
“Mất trinh tiết là chuyện nhỏ, mất mạng mới là chuyện lớn chẳng phải tớ đang quan tâm đến những người mẹ tương lai của tổ quốc sao.”
Tiểu Bạch ngồi bên cạnh sặc sụa: “Người ta là người có chồng rồi, đúng là hoàng thượng không lo thái giám lo.” Nói xong cô tắt đèn: “Ngủ thôi! Mệt chết đi được!”
Hứa An Ly tỉnh lại thì đã là buổi trưa của ngày hôm sau rồi.
Ánh mặt trời chói chang chiếu qua lớp rèm cửa sổ, đầu đau như chực vỡ, miệng khát khô. Từ từ mở mắt, ngồi dậy, đưa tay kéo mở rèm cửa sổ, ánh mặt trời càng chói lóa hơn, phải một lúc sau cô mới quen với những tia nắng này. Được một lúc, cô lại nghiêng ngả rồi nằm xuống. Toàn thân đau nhức, người mềm nhũn ra, chả muốn động đậy. Nhắm mắt lại, đợi bọn Chu Lệ Diệp về sẽ rót cho cô một cốc nước.
”Cô tỉnh rồi à?” Có tiếng nói vọng vào.
Hứa An Ly cố gắng mở mắt ra, vẫn còn mông lung lắm.
“Chu Lệ Diệp, tớ khát lắm.”
Cảm giác như nước đang được đem tới, kế bên cạnh miệng Hứa An Ly nheo mắt, ánh mặt trời thật chói chang. Uống một ngụm nước cô nói: “Chu Lệ Diệp, tớ đói.”
Bánh mì được mang tới, còn có cả 1 khúc giăm bông.
Ăn từng miếng, từng miếng rất to, thơm ơi là thơm. Sau một hồi chiến đấu, một bình nước khoáng, một cái bánh mì một khúc giăm bông bị cô chén sạch. Lại ngả người xuống giường, mệt thật! Hứa An Ly cảm giác như có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào cô, cô mở mắt 1 lần nữa. Này? Chu Lệ Diệp, cậu cắt tóc ngắn biến thành con trai từ lúc nào thế? Thật cool. Lại còn nhuộm thành màu vàng lúa mạch nữa chứ. Không gặp có một ngày, cậu thật đáng ngưỡng mộ. Hai tay đặt lên ngực, Hứa An Ly vẫn nheo mắt nhìn “Chu Lệ Diệp”.
“Chu Lệ…”
Không đợi nói nốt từ còn lại, “Chu Lệ Diệp” cắt ngang câu nói của Hứa An Ly: “Tôi là Mạch Tuấn Long, bạn của chồng cô”.
Hứa An Ly đột nhiên tình táo lạ thường, từ trên giường bật thẳng người lên. Đứng trước mặt cô là một người đàn ông lạ, tự dưng là bạn trai của chồng cô.
Chồng tôi? Ai là chồng tôi?
Thế nhưng nhìn khuôn mặt của đốì phương rất chi nghiêm túc, rõ ràng anh ta không giống như đang trêu đùa cô, cho nên Hứa An Ly cũng không hiểu ra làm sao. Theo bản năng, Hứa An Ly lùi lại sau và co người lại. Lúc này, cô mới nhìn xung quanh căn phòng. Đó là một căn phòng với bộ đồ gia dụng thông thường, cái cô đang nằm trên là một chiếc giường nệm lò xo rộng rãi.
Tại sao tôi lại ở đây? Đây là đâu? Anh ta là ai? Trời ạ! Tôi bị cướp hay bị bắt cóc? “Anh… Anh… Anh rốt cục định làm gì hả?” Giả vờ mạnh bạo, lời nói ngắn gọn.
Mạch Tuấn Long cười “Đại ca tôi coi như cũng có mắt nhìn người. Thật đáng khâm phục.”
“Đồ lưu manh” Hứa An Ly quát lớn, cô nhảy từ trên giường xuống, giật cửa mà chạy. Cô muốn chạy thoát khỏi cạm bẫy này! Vì không thuộc địa hình, sau một hồi chạy lung tung trong phòng, đập người vào cửa, cô như quỷ khóc sói gào “a” lên một tiếng. Mặt mũi tối sầm, cô như những quả bóng thủy tinh trong chiếc súng cao su lần lượt được bắn ra, rồi lại bị nảy trở lại, va vào cánh cửa. Chiếc cửa bị đập vang lên một tiếng, rồi đóng lại. Kế đó là một tiếng uỵch, hình như có cái gì đó rơi xuống nền nhà trong bóng tối. Ánh sáng yếu ớt, chẳng thể nhìn thấy được. Rất lâu sau, Hứa An Ly mới chậm rãi mở mắt, toàn thân là thứ gì đó nóng ẩm và dấp dính, nếu không ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, chắc cô sẽ tưởng đổ là axit sufuric. Hứa An Ly dần thích nghi với ánh sáng yếu ớt, nhìn thấy cái thứ bị rơi trên đất. Ái? Thứ đó biết động đậy, nó đang từ từ nhúc nhích.
Á? Là người! Lại còn là khuôn mặt rất quen nữa. Đang nhăn nhó đau đớn, cô nghĩ đúng là trời không phụ lòng người, gặp lại bạn cũ ở nơi xa lạ. Người bạn cũ này không phải ai khác mà chính là Tần học trưởng, Tần Ca. Lặng đi mất mấy giây, Hứa An Ly cuối cùng “a” lên một tiếng: “Lưu manh! Tần học trưởng mau cứu em với.”
Tần Ca giãy giụa ngồi dậy, đưa tay ra định đỡ Hứa An đang ngồi trên đất và vẫn còn đang chưa hết hoang mang.
”Lưu manh! Ở đâu?”
Cánh của lại bật mở