Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gửi Người Tôi Yêu

Gửi Người Tôi Yêu

Tác giả: Vũ Hoa

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

đi thì Chu Lệ Diệp kéo cô lại. Cánh cửa cũng bị cô ta đạp cho đóng lại, phát ra một tiếng “coong” rất to.
Bốn mắt nhìn nhau, giống như hai máy bay chiến đấu sắp nổ.
“Chu Lệ Diệp! Cậu…Cậu…”
“Hứa An Ly, cậu phải học cách yêu ghét rõ ràng, đối xử tốt với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình. Mình đang dạy cậu cách phân biệt rõ giữa địch và ta đấy”
“Cậu muốn mình hận cô ta sao?”
“Đúng! Không sai, là mình muốn cậu hận cô ta, không những hận, mà còn vĩnh viễn không bao giờ được đếm xỉa đến con người tiểu nhân đó nữa”
“Mình không phải là cậu”
“Hứa An Ly, cậu đúng là thiên hạ đệ nhất ngốc!”
Hứa An Ly và Chu Lệ Diệp cứ thế tranh luận với nhau bất phân thắng bại, ai cũng gân cổ lên mà nói đến mức mặt đỏ tía tai.
“Chu Lệ Diệp! Nếu như Đường Lý Dục đến đây làm ầm lên, mình sẽ không tha cho cậu đâu!”
Chu Lệ Diệp đứng ngây người ra nhìn Hứa An Ly, cô thấy kinh ngạc bởi Hứa An Ly không hiểu được điều gì là tốt là xấu, kinh ngạc bởi vì người ta cướp đi người yêu trong tim cô mà cô vẫn nói đỡ cho người ta, thật chẳng hiểu cô ta nghĩ cái gì trong đầu nữa?
“Hứa An Ly, coi như đắc tội Thẩm Anh Xuân thì đã sao? Vốn dĩ mình cũng không thích cô ta. Bố cô ta là một tên giặc Mỹ. Cứ coi như sau này mình sẽ ra nước ngoài, thì ngoại ngữ cũng phải qua mới được. Cô ta kiêu gì mà kiêu? Là cô ta xen vào nên Đường Lý Dục mới đá cậu. Mình giúp cậu đòi lại công ý, vậy mà cậu còn nói mình làm bừa. Hứa An Ly! Cậu bị đá là đáng đời lắm, tất cả những nỗi buồn của cậu đều do cậu tự chuốc lấy. Sau này, Chu Lệ Diệp này nếu còn quan tâm đến chuyện của cậu nữa thì mình sẽ không còn là Chu Lệ Diệp nữa!”
Nói xong, Chu Lệ Diệp đẩy cửa bước ra ngoài.
Hứa An Ly nhìn về phía cánh cửa vừa bị đẩy ra rồi bật trở lại, đứng đó thẫn thờ.
Thời gian trôi đi như nước chảy, mãi mãi không bao giờ dừng lại theo bước chân di chuyển vội vã. Ngoài cửa sổ, những cành cây trơ trụi lá bắt đầu mọc ra những chồi non xanh biếc, những bông hoa đón xuân đã nở rộ trong gió lạnh.
Ánh mặt trời bị sương trắng bao phủ cả mùa đông cuối cùng cũng đã lộ ra rực rỡ.
Hứa An Ly không biết Thẩm Anh Xuân có nói chuyện này với Đường Lý Dục không… Thật sự, cô không muốn làm rối rắm thêm mối quan hệ giữa họ. Lần trước, Đường Lý Dục lôi cô đến tận sân vận động, mắng cô thế vẫn chưa đủ hay sao?
Vừa nghĩ đến đây, lòng dạ Hứa An Ly lại rối bời.
Những ngày này, cô luôn sống nơm nớp lo sợ, sợ trên đường bỗng gặp Thẩm Anh Xuân, sợ cô ta sẽ cho mình bẽ mặt giữa đám đông. Có gì là không thể chứ? Cô ta chẳng phải đã từng làm cô bẽ mặt rồi hay sao?
Lúc đang ngồi suy nghĩ lung tung thì quả nhiên, cô nhận được điện thoại của Thẩm Anh Xuân. Một trận phong ba bão táp và khói súng đang đợi nổ ra. Hoá ra, giữa người với người, giữa trái tim với trái tim, không chỉ đơn giản là một cộng một bằng hai, không phải là bạn coi người khác là bạn, thì tình cảm sẽ bền vững mãi đến tận thiên trường địa cửu.
Đó là một buổi trưa mùa xuân, ánh nắng chói chang. Bầu trời bao la với màu mây xanh thuần khiết, thỉnh thoảng có một đám mây nhẹ nhàng bay. Bỗng có chú chim bay qua, cất tiếng hót trong veo xé tan không gian yên tĩnh không hề để lại chút dấu vết nào. Biển khi thuỷ triều lên xuống vô cùng lãng mạn. Du khách nằm dài trên bãi cát, ung dung phơi nắng, tất cả đều yên tĩnh và đẹp như tranh vậy.
Hứa An Ly đứng trên bãi cát, trái tim cô không ngừng đập mạnh.
Thẩm Anh Xuân đến sớm hơn Hứa An Ly nửa tiếng, đang ngồi trên bãi đá san hô nhìn về phía biển lớn. Hứa An Ly đứng sau lưng cô ta, im lặng một hồi lâu. Cô muốn chủ động mở miệng nhưng không biết nói gì. Vì vậy, dù có cố gắng mấy lần, cuối cùng cô vẫn không mở miệng được.
Thẩm Anh Xuân dường như chưa ngắm đủ cảnh biến, cho đến khi Hứa An Ly đứng mỏi chân rồi, cô ta mới từ từ quay đầu lại, nói: “Cô đến rồi à?”
Hứa An Ly cảm thấy ngay sự coi thường của cô ta từ trong lời nói phát ra
“Ừ”. Sau một tiếng ừ, cô lại cảm thấy không lễ phép lắm nên bổ sung thêm một câu: “Xin lỗi đã làm chị đợi lâu”
Thẩm Anh Xuân cười khanh khách, cười đến nỗi Hứa An Ly không biết thế nào mới là tốt
“Ngồi đi” Thẩm Anh Xuân chỉ tay vào tảng đã san hô trơn nhẵn được lộ ra bởi thuỷ triều xuống mà nói với Hứa An Ly.
Hứa An Ly không muốn ngồi, nhưng Thẩm Anh Xuân đã mời rồi, không tiện từ chối liền chọn một hòn đá bằng để ngồi xuống. Tim vẫn đập thình thịch, còn hồi hợp hơn cả vừa nãy, lòng bàn tay đã toát cả mồ hồi, sự lạnh nhạt trong mắt không cánh mà bay.
“Đường Lý Dục không đi cùng chị à?”
Hồi hộp rất lâu sau, cô mới tìm ra một câu để hỏi. Nói ra xong, lại cảm thấy vô cùng hối hận. Đây là câu gì vậy? Thật đúng là có sự nghi hoặc lạy ông tôi ở bụi này rồi. Hứa An Ly thấy mình ngốc đến độ muốn tự tay tát cho mình một cái.
“Tôi muốn nói chuyện riêng với cô”
“Ồ!”
Làm gì mà cứ ồ ồ mãi thế! Hứa An Ly, mày có thể có dũng khí một chút được không? Ngẩng cao đầu, lý lẽ hùng hồn vào và hãy nhìn thẳng vào mặt Thẩm Anh Xuân mà nói. Mày chẳng làm gì sai cả, việc gì cứ phải khúm mún trước mặt cô ta như vậy? Trong lòng tự


Polly po-cket