Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1673 lượt.
người đến uống cà phê. – Bà nội đáng mến khiến người ta không muốn gần cũng khó.
Về đến nhà, nhân lúc Tô Mạch đi tìm chỗ trống đỗ xe, Văn Hạ thay dép chạy vào nhà tắm xả nước tắm cho Tô Mạch. Sau đó, cô ngồi xổm trước tủ quần áo lật tìm đồ lót cho anh. Kem đánh răng đã được bơm vào bàn chải và để ngay ngắn trên miệng cốc, khăn bông, bồn tắm, dầu tắm, dầu gội đều đã được chuẩn bị xong. Sau đó cô cười hì hì bước ra đứng trước mặt Tô Mạch vừa bước vào nhà nói:
- Tô thiếu gia, mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi. Mời thiếu gia đi tắm ạ.
Tô Mạch nháy mắt với cô rồi đưa chiếc túi trong tay cho cô. Anh cởi chiếc áo phông đang mặc ném sang một bên, xỏ chân vào đôi dép ở nhà rồi đi vào nhà tắm. Văn Hạ cố nhẫn nhịn, nếu không nhẫn nhịn là sẽ mắc mưu. Tô Mạch, sẽ có ngày anh phải hối hận, đợi đến lúc anh phải cầu xin, em sẽ cho anh biết tay.
Văn Hạ vừa mới ngồi xuống sofa thì nghe thấy tiéng Tô Mạch gọi cô trong nhà tắm:
- Văn Hạ, mau lại đây kỳ lưng cho đại gia đi.
Văn Hạ ngứa ngáy lắm rồi nhưng vẫn cố nhẫn nhịn bước đến mở cửa nhà tắm. Cô nhìn thấy Tô Mạch đang ngồi trong bồn tắm thích thú. Thấy bộ dạng khiêu khích đó của anh, cô chỉ muốn lao đến cắn cho anh một cái.
- Lại đây, nhanh lên. – Tô Mạch cười vẫy cô.
Văn Hạ bĩu môi bước đến. Cô cầm chiếc khăn tắm kỳ lưng cho anh.
- Mạnh lên nào. Tối nay em chưa ăn cơm sao? – Tô Mạch cố ý châm chọc. Thật hiếm khi anh đổi ngôi lên làm chủ. Lần này anh phải khiến Văn Hạ không chịu nổi thì thôi. Thời khắc huy hoàng để anh giành lại địa vị làm chủ trong gia đình đã đến rồi.
Văn Hạ vỗ mạnh vào lưng anh rồi cố sức kỳ cọ đến khi cô phát hiện ra lưng anh hơi đỏ thì vội dừng lại hỏi:
- Em có làm anh đau không?
Tô Mạch ngoái đầu nhìn cô, nheo mắt tinh nghịch:
- Cô bé có muốn tắm cùng đại gia không?
Văn Hạ ném mạnh chiếc khăn lên người anh, giận dữ nói:
- Tô Mạch, anh bắt nạt em. Anh thật quá đáng!
Tô Mạch tắm cũng gần xong, anh bước ra khỏi bồn tắm, lấy chiếc khăn tắm quấn quanh rồi cứ thế bước ra gọi Văn Hạ:
- Em lau người cho anh đi chứ. Lát nữa, anh sẽ cho em biết tay.
- Em ra đây. Chúng ta nói chuyện. Em không muốn nói chuyện kết hôn với anh sao? – Tô Mạch mặc kệ cứ để nguyên người ướt sũng bước ra ngoài, nước trên người nhỏ xuống sàn nhà, từng giọt từng giọt khiến Văn Hạ vô cùng lo lắng.
Tô Mạch ngồi bên giường hút thuốc. “Tách” một tiếng, anh bật chiếc bật lửa Zippo. Văn Hạ ngửi thấy mùi thuốc Marlboro. Tô Mạch không cho cô hút thuốc. Anh thật là quá đáng! Cô cầm chiếc máy sấy đến quỳ trên giường, một tay giữ tóc cho anh, một tay cầm máy sấy. Trong lòng thầm nghĩ, đợi đấy, em sẽ sấy cho anh thành ổ gà luôn để xem ngày mai anh có còn đẹp trai nữa không?
- Chồng ơi, chúng ta phải kết hôn thật sao? – Văn Hạ gào to vì tiếng máy sấy rất to nên cô sợ Tô Mạch sẽ không nghe thấy.
- Ừ! Anh thấy dạo này em không ngoan lắm! Nếu không cho em một bài học thì em sẽ leo lên trời mất. – Tiếng Tô Mạch không lớn lắm nhưng anh nhấn mạnh nên Văn Hạ vẫn có thể nghe rõ. Cô bĩu môi.
- Không phải chúng ta đã thống nhất rồi sao? Năm sau rồi tính. Năm nay, không phải anh có nhiều việc phải làm sao? – Văn Hạ tiếp tục phản đối.
- Thực ra chúng ta kết hôn hay không chủ yếu là do em. – Tô Mạch nháy mắt với cô.
- Em ư? – Văn Hạ đặt máy sấy tóc trên tay xuống, cô ngồi sang một bên chỉ vào mũi mình.
Tô Mạch hí một hơi, sau đó anh dập điếu thuốc lá vào gạt tàn bên cạnh và nói:
- Kết hôn thì cần phải cai thuốc để còn sinh em bé.
Mắt Văn Hạ trợn tròn. Em bé ư? Vẫn còn sớm mà. Cô còn chưa hưởng thụ hết cuộc sống.
- Chồng ơi, sau này việc gì em cũng đều nghe lời chồng. Em sẽ học làm việc nhà. Em sẽ nấu cơm, giặt quần áo, lau nhà, tắm cho chồng, gội đầu cho chồng. Em sẽ không cứng đầu, không giận dỗi, không ngang bướng, không lười biếng, không tham ăn. Một thời gian nữa rồi chúng ta hãy kết hôn nhé. Năm nay không nên sinh em bé đâu. – Văn Hạ giơ ngón tay lên thề.
Tô Mạch ngước mắt nhìn, anh không dám tin vào bộ dạng của cô lúc này. Văn Hạ lại gật đầu thật mạnh bảo đảm mình nói được sẽ làm được.
Tô Mạch mỉm cười nói:
- Nếu em đã cầu xin anh như vậy thì được rồi. Anh sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa. Nhưng vẫn phải gọi điện thoại nói chuyện khác đi. Nếu không mẹ hỏi sẽ khó nói đấy. Em sẽ phải học làm việc nhà. Sau này, anh bận không có ai chăm sóc em thì em không thể chờ được. Nếu em muốn sinh con để sau này con nấu cơm cho em ăn thì nhất định phải cần có thời gian. Thế nên em phải học nấu cơm, giặt quần áo, phải bớt ngang bướng, bớt hống hách, bớt làm loạn, ít nhất cũng là bớt lười biếng và tham ăn. Anh cũng không dám hy vọng gì nhiều. Bản tính không sửa đổi được. Anh đành chịu. Biết làm sao được. Anh đủ rộng lượng chưa?
- Tạ ơn thiếu gia không giết. Dân nữ xin làm theo những gì thiếu gia sai bảo ạ. – Văn Hạ cắn răng nói với Tô Mạch. Tuy rất bực khi anh cười đắc ý như vậy nhưng cô vẫn cố dặn ra mấy lời đó. Địa vị làm chủ trong nhà của cô đã bị lật đổ như vậy sao? Đây là lần đầu tiên phái mạnh trong ngôi nhà này đã áp đảo phái y