Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi
Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
cơn giận. Cô ngẩng đầu lên nhìn Tô Tịch đang vô cùng giận dữ ở đằng xa. Cô cắn chặt môi, không nhìn Mộc Du nữa mà đi thẳng về phía họ.
Mộc Du ngoái đầu lại nhìn bóng lưng của Văn Hạ. Cô ta rất tôn trọng Văn Hạ vì hôm đó cô đã mở cửa cho cô ta vào. Cô ta thừa nhận đây là một cô gái thuần phác đáng yêu nhưng hôm nay lập trường của họ lại đối lập nhau. Cô ta không thể nhân từ với kẻ địch mà tàn nhẫn với mình được.
Khi mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Văn Hạ thì cô bước đến trước mặt người đàn ông đó. Cô giơ tay giáng một cái tát khủng khiếp vào mặt anh ta khiến tất cả mọi người đều bàng hoàng, bao gồm cả người đàn ông đó. Người đàn ông đó vừa định tát trả lại cô thì một bàn tay gầy gò đã kéo Văn Hạ lại. Trước mắt cô xuất hiện một bờ vai không lấy gì làm rộng lắm.
Văn Hạ ngẩng đầu nhìn bóng lưng trước mặt, một mái tóc dài bay bay trong gió, đôi tay trắng ngần khiến người khác ngưỡng mộ, vóc dáng dong dỏng cao khiến người khác cảm mến, trên cơ thể người đó toát lên hương hoa cúc nhè nhẹ. Đúng vậy, đó không phải là ai khác mà chính là Minh Ưu mấy ngày không gặp.
- Chị định làm gì thế? - Nếu không phải bóng lưng quen thuộc của cậu ta thì Văn Hạ đã nghi ngờ người này không phải là cậu thanh niên mà mình quen. Giọng nói lạnh lùng u ám khiến cô cũng phát run.
Vì bị Minh Ưu ngăn cản nên Văn Hạ không nhìn thấy thái độ của người đàn ông đó. Cô chỉ biết người đó không nói gì đã bỏ đi. Cô ngoái đầu lại nhìn Mộc Du, cô gái đó vẫn cười, cười rất thoải mái, như thể người đàn ông đó và chuyện này chẳng liên quan gì đến cô ta. Bỗng nhiên Văn Hạ rất muốn biết, rốt cuộc cô gái này là người thế nào nhưng trong nháy mắt, cô ta cũng biến mất.
- Các anh chị ở đây làm gì vậy? – Minh Ưu vừa hỏi vừa bước đến chỗ Mèo con.
- Đánh nhau. Hôm nay, cậu phải lên lớp mà.
- Vâng.
Lúc này, Văn Hạ mới biết, hoá ra Minh Ưu là sinh viên ở đây. Ngưỡng mộ quá! Nhưng cô lập tức rụt cánh tay bị cậu ta nắm về cười hì hì, chưa đợi cô cười xong thì một câu nói của Minh Ưu lại lập tức đưa cô lên trời.
- Chị Văn Hạ, chị làm người mẫu cho em nhé.
Sóng gió không ngừng.
Vào một buổi chiều, Văn Hạ chìm đắm trong niềm hạnh phúc được làm người mẫu, vui chết đi được! Cô nghĩ sau này sẽ có một bức tranh vẽ chân dung cô xinh đẹp, đáng yêu, không ai sánh bằng, đẹp quá, đẹp ơi là đẹp, mới nghĩ thôi mà cô đã lên tận chín tầng mây rồi.
Khi Văn Hạ ngồi xuống làm dáng thì Tô Tịch lấy một điếu thuốc bước tới dựa vào sau chiếc ghế cô ngồi cười đẩy ẩn ý nói:
- Chị nói xem, anh em có thể để chị làm người mẫu cho người khác không?
Mộng tưởng luôn đẹp nhưng hiện thực lại vô cùng tàn khốc. Giấc mộng của Văn Hạ vỡ tan. Cô có thể nghe thấy tiếng nổ của nó, lách ta lách tách, đùng. Đúng rồi. Làm sao Tô Mạch có thể đồng ý cho cô làm người mẫu cho người khác chứ? Thường ngày, anh yêu chiều cô như vậy nhưng về đối tượng kết bạn thì anh luôn nghiêm khắc. Qua Mèo con có thể thấy rõ điều này. Phải mất rất nhiều thời gian, Mèo con mới vượt qua thử thách.
Hai người con gái đứng bên nhau, tay cầm điếu thuốc, tay bóp eo. Khi Tô Mạch mở cửa bước vào, anh còn tưởng họ đang đánh nhau.
Tô Tịch ngoái đầu lại nhìn Tô Mạch. Cô ấy cầm túi xách nói với Tô Mạch:
- Anh, chị Muỗi có chuyện muốn nói với anh. – Sau đó chạy biến đi. Cô gái này không sợ thế giới loạn sao?
Tô Mạch nhẫn nại nhìn bóng lưng cô em họ. Anh thường nói, khi Tô Tịch chịu thiệt thì cô ấy luôn điên điên khùng khùng không hay nhưng Tô Tịch thì sao? Cô ấy luôn phản đối lời anh rằng, anh nhìn chị Văn Hạ nhà anh thì biết. Người con gái thích giày vò người khác là tốt mà. Tô Mạch cũng chẳng nói thêm được gì. Thực ra có lúc anh cũng hy vọng Văn Hạ hiểu chuyện, bình tĩnh một chút. Cuối cùng, nếu một người cứ luôn ở trong hoàn cảnh như thế thì cũng phiền, sẽ chán nhưng mỗi lần anh thấy bộ dạng đáng thương của Văn Hạ thì anh lại không nỡ trách cô điều gì.
- Có chuyện gì vậy? – Tô Mạch ngoái đầu lại hỏi Văn Hạ đang ngồi ủ rũ.
Văn Hạ nghe thấy Tô Mạch hỏi mình, vội vàng ngẩng đầu nói:
- Ồ! Chuyện nhỏ ấy mà. Anh đừng vội.
Tô Mạch thay dép đi ở nhà rồi ngồi xuống sofa, hai tay chống lên đùi:
- Em nói đi. Anh có thể chịu đựng được.
Hì hì! Văn Hạ cười, cô chạy đến ngồi xuống sofa, tựa vào anh dịu dàng nói:
- Em muốn… Em muốn đi làm người mẫu. – Văn Hạ nói ra những điều mình ấp ủ, sau đó cô tránh xa Tô Mạch chờ đợi câu trả lời của anh.
- Người mẫu ư? – Tô Mạch ngoái đầu lo lắng nhìn Văn Hạ một cách khó hiểu.
Văn Hạ gật mạnh đầu:
- Đúng vậy. Người mẫu vẽ tranh ấy. Anh biết chứ? – Văn Hạ vừa nói vừa giơ tay lên vẽ vẽ, cố gắng để Tô Mạch đồng ý. Cô thật sự rất muốn làm người mẫu vẽ tranh.
Tô Mạch nghe đến đây, chau mày, nghiêm giọng nói:
- Không được.
- Tại sao ạ? – Văn Hạ cũng chau mày gào lên.
- Em gào gì chứ? Em nói nhỏ anh cũng có thể nghe thấy mà. Anh nói không được là không được. Em thử nghĩ xem, em chạy đi làm việc đó thì tiệm cà phê bỏ đi đâu? Lần này không phải là em lạ