pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.

làm nũng nhưng đúng là thể chất của cô rất kém, dù tẩm bổ thế nào cũng không được. Vì cô sinh non nên cô luôn trách cứ mẹ cô chuyện này. Nếu mẹ cô sinh cô muộn thêm mấy ngày thì cô đã khoẻ mạnh, chứ đừng nói đến chuyện bệnh tật. Điều đáng ghét nhất là nó lại không làm cô gầy đi.
Mộc Du ấn chuông cửa. Sau đó có tiếng người ở trong nhà bước ra. Cửa vừa mở, trong đầu Văn Hạ thoáng hiện lên một ý nghĩ, thế giới này thật là nhỏ bé.
Tuy đã nhiều năm Lý Cẩm Sắt không gặp Văn Hạ nhưng vừa nhìn là cô ta nhận ra ngay cô bé luôn chạy theo cô đi khắp nơi hồi nhỏ này. Tuy cô ta cũng nghe người nhà nói là Văn Hạ chuyển đến đây nhưng cô ta chưa từng liên lạc với Văn Hạ. Cô ta cảm thấy tình cảm thuở nhỏ đã phai nhạt nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc đó thì cô ta biết, có những tình cảm mà cả đời này cũng không thể nào quên được.
Văn Hạ không ngờ mình lại tình cờ gặp lại Lý Cẩm Sắt, nàng công chúa trong mắt cô hồi nhỏ, nàng công chúa cao quý nhất, xinh đẹp nhất. Mẹ cô thường nói, nếu con bằng một nửa Cẩm Sắt thì mẹ đã mãn nguyện lắm rồi. Cô chưa từng ghen tỵ với cô ta nhưng cô ngưỡng mộ cô ta vì cô cảm thấy mình cũng rất được, nếu có thể tốt hơn một chút thì càng tốt. Thế nên cô gọi cô ta bằng một giọng thật ngọt ngào.
- Chị Cẩm Sắt! - Rồi cô bước theo hai người vào nhà.
Văn Hạ đã tìm được chỗ ở yên ổn. Tô Mạch thì sao? Anh nghĩ có lẽ giờ này cô đã đến chỗ bà nội, anh liền gọi điện cho bà nội. Kết quả, Văn Hạ không có ở đó mà còn bị bà nội thẩm vấn một hồi. anh vội vàng nói không có chuyện gì, chỉ là Văn Hạ ra ngoài chơi vẫn chưa về nhà thôi nhưng bà cụ rất tinh ý, nhanh chóng đoán biết ra sự việc và mắng té tát anh một trận. Nhất là bà hoàn toàn không đồng ý khi anh nói Văn Hạ như thế. Bà luôn cảm thấy làm con gái như Văn Hạ là tốt lắm rồi, không cần phải học mẹ anh làm một người phụ nữ mạnh mẽ. Tóm lại bà nội luôn bênh vực Văn Hạ trước mặt Tô Mạch.
Tô Mạch gác điện thoại rồi lại gọi đến chỗ Tô Tịch, không có ở đó. Anh chạy sang nhà Mèo con tìm, vẫn không có. Lần này anh thật sự lo lắng. Anh cầm chìa khoá chạy ra ngoài nhưng lúc này Văn Hạ đang ngồi ở nhà Mộc Du ôn lại chuyện cũ với Lý Cẩm Sắt mà không biết rằng ngày mai sẽ có sóng to gió lớn gì ập đến.






Tô Mạch biến mất.
Văn Hạ đang ôn lại chuyện cũ với Lý Cẩm Sắt thì đã chìm vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay. Cô nàng vô lo vô nghĩ này lại không biết rằng, đêm nay không về nhà đã xảy ra rất nhiều chuyện và có rất nhiều mối quan hệ bất ngờ thay đổi. Tất cả đều dần ẩn đi, giấu kín trong long.
Sáng sớm, Mộc Du phải lên lớp. Cô ấy đi từ rất sớm. Lúc Văn Hạ thức dậy thì chỉ còn Lý Cẩm Sắt đang vẽ thiết kế trong phòng làm việc. Cô nhẹ nhàng bước đến và nhìn thấy trên màn hình là một bản thiết kế rất đẹp. Thật ngưỡng mộ!
- Sao em dậy sớm thế? – Lý Cẩm Sắt đeo cặp kính bằng nhựa màu đen, những ngón tay đẹp như ngọc không ngừng nhấn chuột một cách tự nhiên.
Văn Hạ nhìn đồng hồ ở góc bên phải phía dưới màn hình, mới hơn tám giờ, đúng là còn rất sớm. Đương nhiên đối với cô mà nói, tối qua cô ngủ không ngon, trong đầu cứ nghĩ đến lời nói, khuôn mặt, giọng điệu của Tô Mạch. Liệu anh có lo lắng không? Liệu anh có đi tìm cô không? Liệu cô có quá kích động không? Liệu cô có phạm sai lầm thật không? Cô thuộc tuýp người vừa phạm sai lầm vừa kiểm điểm, vừa kiểm điểm vừa phạm sai lầm. Thế nên cô thật sự không biết mình sai từ đâu.
Văn Hạ khẽ chau mày, buông một câu phản đối theo bản năng:
- Nhưng anh ấy nói em vô dụng, nói em ngốc, nói em chẳng làm được gì cả, nói em không bằng người khác. Anh ấy coi thường em.
Nghe cô nói vậy, Lý Cẩm Sắt bỗng phì cười. Cô ấy nắm lấy tay Văn Hạ nhẹ nhàng vỗ, thở dài nói:
- Em gái ngốc, người đàn ông này rất yêu em. Hãy tin chị đi, trước mặt đàn ông, phụ nữ không cần thông minh, không cần mạnh mẽ, chỉ cần biết hưởng thụ, biết chăm sóc và quan tâm đến anh ta thôi.
Tuy Lý Cẩm Sắt mỉm cười nhưng trong lòng cô cực kỳ chua xót. Cô có thể dạy Văn Hạ như vậy nhưng bản thân mình lại không làm được. Nếu cô có thể làm được những gì mình nói thì đâu sợ phải nói sự thật với Hà Khanh. Anh ấy cũng sẽ chấp nhận. Nhưng lòng tự trọng của cô, sự kiêu ngạo của cô không cho phép người khác có cơ hội thương xót mình. Cô thật sự rất ngưỡng mộ Văn Hạ. Trông có vẻ ngây thơ đáng yêu nhưng trong lòng lại hiểu cực kỳ rõ cái gì là tình yêu.
- Vậy tại sao chị với anh Hà Khanh lại ly hôn? – Văn Hạ hỏi lại khi cô nhận ra nỗi buồn trong lòng Lý Cẩm Sắt.
Lý Cẩm Sắt không ngạc nhiên. Đương nhiên cô ấy biết mấy ngày trước, Hà Khanh đã nhận thiết kế một quán cà phê và cũng biết đó là quán cà phê của Tô Mạch, chỉ là trước tối qua thì cô không biết quan hệ giữa Tô Mạch và Văn Hạ mà thôi. Thế này thì coi như là mọi chuyện đều đã rõ ràng.
- Chị có điều khó xử của mình. Em vẫn còn nhỏ. Tóm lại hai người nên trân trọng tình yêu. Nếu không sẽ giống như chị phải hối hận cả đời. - Lời của Lý Cẩm Sắt có ý nghĩa thật sâu xa, Văn Hạ nghe mà chợt thấy lo lắng.
Văn Hạ đã v