Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341736

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.

càn quấy. Trong mắt anh, cô là như thế sao? Văn Hạ há hốc mồm kinh ngạc. Một lát sau, cô quay mặt đi không nhìn anh nữa, khẽ nói:
- Chúng ta chia tay nhé.
Tô Mạch bàng hoàng, anh không dám tin đây là điều Văn Hạ nói. Sóng gió gì họ đều đã trải qua nhưng vì một hiểu lầm nho nhỏ này mà cô nói chia tay với anh. Đau lòng, trái tim tan nát. Đau quá! Đau quá! Nhưng tính hiếu thắng khiến anh không để lộ chút cảm xúc nào.
- Anh không đồng ý. - Tô Mạch lạnh lùng nói.
Họ đã từng hẹn ước, khi giận dữ nổi nóng thì có thể nói bất cứ điều gì nhưng không được nói hai chữ "chia tay"
- Em cứ chia tay. Tô Mạch, anh đã phản bội lại tình yêu của chúng ta. - Văn Hạ hét lên.
- Anh không chia tay. Em dựa vào cái gì mà nói chia tay là chia tay chứ? - Tô Mạch cũng đáp lại.
- Em cứ chia tay, cứ chia tay, cứ chia tay. - Văn Hạ gào lên như một đứa trẻ không hề hiểu chuyện gì.
- Anh không chia tay. - Tô Mạch vẫn nói bốn từ đó một cách kiên định mà lạnh lùng.
….
- Tô Mạch, anh là đồ tồi. Anh ngoại tình. Anh tìm người con gái khác. Anh không phải là người. . . - Cuối cùng Văn Hạ không chịu nổi nữa đã gào lên mắng chửi anh.
- Văn Hạ, đủ rồi. Em còn như vậy nữa thì anh sẽ thật sự không cần em đấy. - Lúc này, Tô Mạch cũng nổi giận, anh quát lên.
- Anh cứ thử xem. - Văn Hạ đúng là một thiên tài giỏi khiêu chiến. Cô nghiêng đầu khiêu khích Tô Mạch.
- Anh hỏi lại em một lần nữa. Em có thật sự muốn chia tay không? - Tô Mạch nghiêm túc hỏi.
Văn Hạ nghiêng đầu nhìn anh, lần nào cô cũng bị anh trấn áp như vậy. Nếu không phải vì mình bị lừa thì cô cũng đã bình tĩnh, cô cũng không phải là một người chỉ biết nổi giận với người khác.
- Phải. Em muốn. - Văn Hạ lớn tiếng trả lời.
Tô Mạch không nói. Trong mắt anh tràn ngập nỗi buồn và u uất. Cô đã nói thật rồi. Anh hy vọng cô có thể giữ lại câu nói đó dưới sự trấn áp của anh. Anh càng hy vọng đây chỉ là một trò đùa nhưng tiếc là tất cả đều không xoay chuyển, điều này đã biến thành sự thật. Hai người ngày nào cũng sống chết bên nhau lại chia tay một cách nực cười như vậy thì rốt cuộc tình yêu là gì? Nó khiến người ta không có được cảm giác an toàn như vậy sao?
Văn Hạ giật mình vì thái độ của Tô Mạch. Cô định giơ tay ra vuốt khóe mắt anh thì anh đã xoay người bỏ đi. Dưới hoàng hôn, trên con phố nhộn nhịp, cô nhìn theo bóng lưng anh nhỏ dần. Cô cố gắng hết sức gào gọi tên anh nhưng anh đã biến mất như thế. Nước mắt rơi lã chã, cả người cô như mất hết sức lực, cô ngã trên mặt đất bất tỉnh.
Khi tỉnh dậy, cô thấy quanh mình toàn màu trắng, một nơi thật xa lạ, yên tĩnh. Cô còn ngửi thấy cái mùi cô ghét. Cô biết đây là bệnh viện nhưng rốt cuộc cô vừa bị làm sao? Sao cô lại ngất xỉu? Sức khỏe của cô không kém đến mức đó chứ? Có thể là do cô khóc nhiều quá, lại chưa ăn gì nên bị hạ đường huyết ư? Cô có cái tật này, để lâu nên thành bệnh.
Nhưng câu hỏi lúc này là rốt cuộc ai đã đưa cô vào bệnh viện? Lẽ nào là Tô Mạch quay lại tìm cô ư? Khi cô không ngừng phỏng đoán thì cô nghe ngoài hành lang có tiếng bước chân đến gần, có lẽ là đàn ông nhưng lại không giống như Tô Mạch vì cô biết mọi điều về Tô Mạch, chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc. Vậy người này là ai?
Lúc này, cánh cửa mở ra.






Tình cờ gặp gỡ Mạc Đông
Văn Hạ từng thật sự cho rằng người đó là Tô Mạch vì anh ta có chiều cao và ngoại hình khá giống Tô Mạch nhưng đợi khi anh ta từ từ bước vào, mặc dù còn chưa nhìn rõ mặt nhưng cô có thể khẳng định anh ta không phải là Tô Mạch.
Vì trên người Tô Mạch luôn có mùi thuốc lá thoang thoảng mà mùi này rất kỳ quái vì Tô Mạch nói, đó mới là mùi của đàn ông.
Nhìn xem, cô yêu Tô Mạch nhiều như thế. Dù là anh đã rời bỏ cô, dù cô một mình nằm trên giường bệnh xa lạ, dù đang có một người đàn ông không quen biết đến gần nhưng lòng cô vẫn nghĩ đến Tô Mạch. Cô thật sự yêu anh.
Cô biết mình ngang bướng, mình không hiểu chuyện nhưng đây là những thứ duy nhất đều nhằm vào Tô Mạch vì cô cảm thấy cô đã đợi anh lâu như thế, yêu anh lâu như thế và anh lại yêu cô, chiều cô như vậy nên cô đã quen với nó một cách vô điều kiện. Nhưng cô đã quên mất, Tô Mạch cũng là một đứa trẻ cũng cần có người chăm sóc, cần có người hỏi han mà cô lại dành cho anh quá ít.
- Em không thể mong cho chị may mắn hơn một chút chút sao?
- Ồ! Vậy thì được. Phải rồi. Chị sao thế? Chị có thai à? - Tô Tịch bắt đầu phát huy trí tưởng tượng của cô ấy, đi đâu cũng nghĩ linh tinh.
- Chị gái, chị yên tâm. Em và nhà chị không liên quan gì đến nhau. Đương nhiên con trai em cũng không liên quan gì đến mọi người. Có điều, thật may là em chỉ bị ngất do sức khỏe yếu và say nắng thôi. - Thực ra lúc Văn Hạ tỉnh dậy, cô cũng đã nghĩ liệu có phải mình có thai không? Không phải là cũng đã nghĩ liệu có phải mình có thai không? Không phải là trí tưởng tượng của cô quá lớn mà có vài lần họ không dùng bao cao su. Ban đầu cô vốn rất lo nhưng cô chưa bao giờ mong có con như lần này. Như thế Tô Mạch sẽ quay lại cầu xin cô tha thứ. Tô Mạch