Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.

o cho anh biết là cô bỏ nhà đi ư? Hỏi anh tại sao không đến đón cô ư?
Sai rồi. Cô không muốn sống như vậy nữa. Cô muốn quay trở lại là một Văn Hạ vui vẻ phóng khoáng, một Văn Hạ không sợ trời, chẳng sợ đất. Tô Mạch có là gì chứ? Đánh bại anh là được rồi. Muốn khuất phục cô như vậy là điều tuyệt đối không thể.
Thế nên cô lấy hết dũng khí cầm điện thoại di động lên, liếc nhìn với dáng vẻ gà trống chuẩn bị chiến đấu nhưng không phải là Tô Mạch gọi mà là số của Mộc Du.
- A lô! Tôi đây.
- Chị Văn Hạ, chị đang ở đâu? Chị mau đến đây đi. Chị em bị ốm. Em không biết nên tìm ai. Chị mau đến đi. Trong điện thoại, giọng Mộc Du không lạnh lùng như thường ngày mà rất lo lắng khiến Văn Hạ đứng bật dậy.
- Có chuyện gì vậy? Em cứ bình tĩnh nói. Hai người đang ở đâu? - Văn Hạ lo lắng thét lên. Chị Cẩm Sắt xảy ra chuyện, đương nhiên là cô phải lo lắng rồi. Đó là người chị tốt như thế cơ mà.
- Ở nhà. Chị em nôn ra máu. Chị mau đến đi. Chị ấy không cho em báo cho anh rể. Em phải làm sao đây?
Văn Hạ nghe đến đây thì hít một hơi thật sâu. Cô phải trấn tĩnh bản thân trước đã. Cô nhẹ nhàng an ủi Mộc Du:
- Bây giờ em gọi xe cấp cứu đi. Chị sẽ đến ngay. Đừng lo. Mau gọi điện đi. Nhanh lên.
Văn Hạ cũng lo lắng không yên mà còn bảo người ta đừng lo, lại còn nói nhanh lên. Gác điện thoại, mặc áo khoác, cô vội vã chạy ra ngoài. Cô lại xỏ đôi dép lê bỏ nhà đi lần trước. Vừa chạy xuống lầu thì nghe có người gọi cô phía sau. Cô ngoái đầu lại thì thấy Minh Ưu lái xe đến.
- Nhanh lên, nhanh lên. Có người gặp nguy hiểm. Văn Hạ nhảy lên xe, hét lên cới Minh Ưu.
Minh Ưu nhìn bộ dạng căng thẳng của cô thì cũng thấy căng thẳng theo. Cậu hỏi:
- Chúng ta đi đâu?
Lúc này Văn Hạ mới nhớ ra là mình đã quên mất tên khu phố đó. May mà đầu óc cô vẫn còn tỉnh táo. Cô nói với Minh Ưu:
- Không biết. Cậu cứ đi thẳng về phía trước.






Bình tĩnh giảng hòa
Khi Văn Hạ đến nhà Mộc Du cũng là lúc xe cấp cứu rẽ vào. Trên đường đi, cô cứ nắm chặt bàn tay, sắc mặt căng thẳng. Sao tự nhiên chị ấy lại bị ốm? Lại còn nôn ra máu nữa. Nghiêm trọng quá! Cô nghĩ đến nụ cười dịu dàng của Cẩm Sắt, nghĩ đến khuôn mặt đĩnh đạc của Hà Khanh. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với một cặp đôi hoàn mỹ như vậy?
Đến nơi, Văn Hạ đẩy cửa xe, bước xuống chạy. Minh Ưu đỗ xe xong cũng vội vàng đổi theo. Nhìn thấy dáng vẻ vội vàng lo lắng của Văn Hạ, cậu không khỏi thấy lo lắng.
Vì quá vội nên Văn Hạ không nhìn thấy bậc thang, suýt nữa cô đã bị ngã. May mà Minh Ưu ở phía sau kéo cô lại. Cô cũng không quay lại mà chạy tiếp.
- Thế nào rồi? - Văn Hạ chạy đến cửa nhà Mộc Du đúng lúc nhân viên cấp cứu khiêng Cẩm Sắt bất tỉnh ra ngoài. Mặt Mộc Du trắng bệnh không chút sắc hồng. Xem ra đúng là cô ấy đã bị sốc nặng. Văn Hạ đứng ngay trước mặt mà dường như cô ấy không nhìn thấy vậy.
Tô Mạch đứng đó nhìn chiếc va li Betty màu đỏ, anh tưởng tượng ra bộ dạng Văn Hạ ngồi đó ủ rũ. Cô nàng lười biếng đó vốn không biết tìm đồ đạc cho mình. Chẳng trách cô lại làm cho mọi thứ trở nên lộn xộn như vậy nhưng tại sao cô lại lấy va li ra? Lẽ nào. . .
Nghĩ đến đây, Tô Mạch bỗng cảm thấy lạnh cả người, sợ hãi. Đây chính là lời tuyên cáo của Văn Hạ. Họ thật sự chia tay sao? Cô muốn bỏ đi sao?
Văn Hạ cùng Mộc Du ở lại bệnh viện chăm sóc Cẩm Sắt. Bác sĩ nói cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là cô ấy quá mệt mỏi và áp lực quá lớn, mấy ngày sau mới có kết quả cụ thể. Văn Hạ nghe đến đây thở phào nhẹ nhõm. Cô nhìn Cẩm Sắt vẫn nằm ngủ trên giường bệnh mà không nén được tiếng thở dài trong lòng, cô gái xinh đẹp như vậy, xuất sắc như vậy mà lại gặp nhiều gian nan thế ư? Còn cô, một cô gái ngốc nghếch có Tô Mạch yêu thương, mọi người yêu quý, không có việc gì cũng gây chuyện, ngang bướng, hống hách, tham ăn lười làm. Như vậy là cô thật sự hạnh phúc lắm rồi.
Quá mệt mỏi, một ngày không nghỉ ngơi, Văn Hạ cuộn tròn trên sofa ngủ lúc nào không hay. Trong mơ, dường như cô lại quay về quá khứ, hằng ngày Tô Mạch bảo cô tốt, nói cô đáng yêu, khen cô xinh đẹp, nói anh mãi mãi chỉ yêu Văn Hạ.
Trời đã quá muộn, Minh Ưu đến cửa hàng bán đồ ăn nhanh mua đồ. Khi quay về, cậu thấy Văn Hạ đã nằm trên sofa ngủ rồi. Không biết trong mơ, cô nhìn thấy gì mà nụ cười của cô ngọt ngào đến thế. Cậu lắc đầu đem đồ ăn đưa cho Mộc Du ngồi đó.
Thực ra cậu và Mộc Du là bạn học. Mộc Du ở khoa Thiết kế, còn cậu ở khoa Mỹ thuật. Họ tình cờ gặp nhưng chưa từng nói chuyện với nhau. Cảm giác giữa họ chỉ là hai chữ "lạnh lùng".
Căn phòng rất yên tĩnh. Hai người đều không thích nói chuyện nên căn phòng càng yên tĩnh hơn.
- Cảm ơn cậu. - Mộc Du khẽ nói. Vì mệt mỏi nên giọng cô ấy có chút nghẹn lại nhưng mang một cảm giác rất khác, dường như không còn lạnh lùng như trước nữa.
Minh Ưu hơi nhếch mép cười, nhẹ nhàng đáp:
- Không có gì. Hóa ra cậu và Văn Hạ là bạn.
Nói chuyện với người khác là trở ngại lớn của Minh Ưu nhưng tình cờ gặp Mộc Du, cậu lại có cảm giác an toàn. Dường như cậu biết đây là người cùng cản


XtGem Forum catalog