pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1713 lượt.

h dịu giọng nói:
- Đừng giận mà. Đó không phải là buổi họp lớp bình thường. Ở đó có rất nhiều bạn, bao nhiêu năm nay không gặp, đúng không? Khi em đi họp lớp, anh cũng không đối đầu với em mà.
- Tô Mạch, em coi thường anh, cực kỳ coi thường anh. Anh biết không? Tối qua, suýt nữa cô nàng Khâu Tư đó đã ăn thịt anh rồi. May mà có em đây mỹ nhân cứu anh hùng đấy. Nếu không thì. . . ặc ặc… Em thật sự coi thường anh đấy! – Văn Hạ giận dữ khiến Tô Mạch mơ mơ hồ hồ nhưng đại ý thì anh đã hiểu, có điều anh cảm thấy Khâu Tư không phải là người không hiểu biết như thế. Ở đó có rất nhiều người, cô ra sẽ không làm gì đâu. Có lẽ là Văn Hạ hiểu nhầm nhưng anh biết, tốt nhất đừng giải thích.
Vì trong thế giới của Văn Hạ, giải thích là che giấu, che giấu là có chuyện nhưng thật sự là khó nói rõ. Thế nên Tô Mạch đành phải để chuyện này mơ mơ hồ hồ trôi qua.
Tô Mạch vừa đến văn phong thì Khâu Tư đến. Khi đó anh chỉ muốn người mình không muốn gặp thì đừng gặp, nhưng không ngờ người ta lại cứ đến. Anh biết lời của Văn Hạ cũng không phải là nói dối, chắc chắn cô đã hiểu nhầm nhưng Khâu Tư cũng phải cho cô cơ hội hiểu nhầm chứ. Hôm nay, chắc chắn Khâu Tư đến là vì chuyện hôm qua.
- Hôm qua anh uống nhiều quá. Anh không sao chứ? – Khâu Tư dịu dàng hỏi.
- Không sao. Có điều vợ anh phải bận rộn suốt cả đêm. Mấy người thật quá đáng! – Tô Mạch cười khì khì nói. Chuyện cũ cũng chẳng có gì nhưng Khâu Tư nghe câu này cảm thấy hơi khó chịu mà vẫn cố kìm nén không thể hiện ra ngoài. Cô ta làm cho Văn Hạ vất vả như thế mới có thể nói là vui.
- Hì hì! Tối qua có chút hiểu nhầm. Em hi vọng là cô ấy không để ý. – Nói xong cô ta lấy tay xoa nhẹ chỗ bị Văn Hạ tát hôm qua.
Sáng sớm hôm nay Tô Mạch cũng có nghe Văn Hạ nói, cô đã cho Khâu Tư một trận. Anh xem hôm nay cô ta còn dám đi làm cho anh xem kiệt tác của cô không. Đương nhiên là Tô Mạch không tin. Anh biết tuy Văn Hạ tùy hứng nhưng cô rất lương thiện, rất biết điều, đặc biệt là biết đối nhân xử thế cũng được, xem ra hôm nay Văn Hạ thật sự không nói khoác.
- Ừ. Không sao. Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Phải rồi, anh sắp kết hôn. Em nhất định phải đến đấy nhé. – Tô Mạch ném quả bom lại cho cô ta mà không hề dự báo trước khiến bom nổ mà cô ta cũng không biết mình sai ở đâu.
Khâu Tư cười miễn cưỡng, chỉ muốn độn thổ ngay trước mặt anh. Cô ta bỗng cảm thấy mình thật tẻ nhạt, chẳng có khe hở nào cho cô xen vào giữa Văn Hạ và Tô Mạch. Căn bản là giữa hai người đó không hề có khe hở nào.
Buổi trưa, Tô Tịch chạy đến tiệm cà phê nói là sẽ đi làm ở đây khiến Văn Hạ giật mình. Cô vội nói, đừng đừng, chị có mời em đâu.
Tô Tịch nói như vậy vì tối qua cô ấy đã mời Mạc Đông đến làm khách ở đây và còn nói sẽ tự tay pha cà phê mời anh ấy uống. Cô ấy muốn biểu hiện thật tốt trước mặt người trong mộng để mong cộng điểm cho mình. Thế nên cô phải nắm lấy cơ hội này vì buổi chiều Mạc Đông sẽ quay về Hàng Châu.
- Chị Muỗi, chị đừng chần chừ nữa. Cứ quyết định như vậy đi. Em sẽ làm công ở đây chiều nay. Chị trả tiền cho em được không? – Tô Tịch nói đầy trượng nghĩa. À không, nên nói là thái độ nhất thời bùng phát.
Văn Hạ nghe cô ấy nói như vậy thì vội gật đầu nói:
- Ừ. Em phải đền bù tổn thất do em gây ra đấy.
Tô Tịch cố nhịn. Cô ấy phải làm cô gái dịu dàng. Sao cô ấy có thể không độ lượng chứ? Nói là làm, cô ấy đi đến bên Mèo con, vỗ vai cậu:
- Hôm nay chị đến. Cậu nghỉ ngơi đi. Chị sẽ cho cậu tiền.
- Chị cho em tiền thật sao? Xin chị đấy. – Mèo con cười hì làm vẻ ngốc nghếch đáng yêu.
- Vì tình yêu, một chút tiền có đáng là gì. Hứ! – Tô Tịch quay người đi qua cậu.
Nghiên cứu cả buổi mà cô ấy vẫn chưa pha được tách cà phê ngon. Cuối cùng, không còn cách nào khác, cô ấy đành phải nhờ Mèo con làm hộ. Khoảng hơn hai giờ, Mạc Đông sẽ đến. Mặt trời như thiêu như đốt, trên phố không có mấy người qua lại. Trong cửa tiệm chỉ có lác đác vài người.
Mạc Đông vừa bước vào thì mọi người đều quay ra nhìn làm anh giật mình vì tưởng mình vào nhầm hắc điếm.
- Anh Mạc Đông, anh đến rồi. – Rõ ràng là Tô Tịch buồn ngủ đến díp cả mắt nhưng vừa thấy Mạc Đông đến thì lập tức tỉnh như sáo.
- Ừ. Anh có chút việc nên đến hơi muộn. Nóng quá! Không có ai sao? – Mạc Đông khách sáo nói.
- Vâng ạ. Trời này thì có mấy người chịu ra ngoài đâu ạ. Phải rồi, anh Mạc Đông, anh uống gì? – Tô Tịch cười ngọt ngào, tíu tít nói.
Cho anh một tách cà phê là được rồi.
Tô Tịch giống như tiếp nhận thánh chỉ, vui vẻ đi về phía sau. Thực ra là cô ấy đi tìm Mèo con để giải cứu giúp mình.
Mạc Đông ngồi đó cũng thấy chán. Văn Hạ đang ngoài mua đồ. Trong cửa tiệm chỉ có một mình anh. Ngoái đầu lại nhìn ở góc thì thấy một giá vẽ. Anh bước tới lật mấy bức vẽ ra xem thì thấy những bức chân dung của Văn Hạ: cô cười, cô khóc, chau mày, bĩu môi. Thật sự rất sinh động, rất có hồn, dường như Văn Hạ đang đứng trước mặt anh cười vậy. Nụ cười của cô đẹp tựa ánh mặt trời.
Nhưng rốt cuộc ai đã vẽ những bức tranh này? Anh có thể nhận ra, tác giả của những bức tranh này phải có tình cảm rất sâu đậm với Vă