Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1708 lượt.

ở phòng công tác học sinh, cũng thảnh thơi. Bà chỉ có mỗi cô con gái là Văn Hạ. Hồi trước, bà chỉ muốn cô học xong đại học rồi về nhà ở bên cạnh cho bà yên tâm nhưng nào ngờ cô nha đầu cố chấp đó lại bỏ đi theo Tô Mạch đến thành phố Cát Lâm ngàn dặm xa xôi. Lúc đó, trong nhà như có đại chiến bùng phát, chủ yếu là giữa mẹ và Văn Hạ vì rốt cuộc bố là đàn ông nên cách nghĩ không giống mẹ. Ông cảm thấy sẽ có ngày con cái khôn lớn tung cánh bay nên dù không nỡ thì cũng không để lộ ra ngoài.
Văn Hạ còn nhớ rõ hồi đó có bài hát Ba mẹ, không nói đến chuyện thanh điệu ra sao nhưng chỉ riêng lời bài hát thì cô đã cảm thấy rất giống với tâm trạng của mình lúc đó.
Mẹ
Hôm đó mẹ vì con mà lặng lẽ khóc.
Mẹ có biết nó đã hóa thành nỗi đau nhỏ giọt vào lòng con.
Mãi mãi con không thể nào quên được.
Mẹ nhìn con không nỡ rời xa.
Con sẽ không xa.
Bố.
Người từ nhỏ đến lớn che chở con nhiều nhất.
Tại sao bố lại luôn cúi đầu?
Luôn hút thuốc không nói gì.
Lần này con một mình ra đi để tìm cuộc sống khác.
Con yêu anh ấy.
Anh ấy là con bướm trong lòng con.
Bay vào lòng con kết thành kén.
Con không biết.
Phải cần bao lâu mới có thể gọi con tỉnh dậy.
Tạo thành khúc ca Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài.
Cô không thể nào so sánh được với Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài. Tuy cô cảm thấy tình yêu của mình cũng rất cĩ đại nhưng không như đôi uyên ương bươm bướm đó. Vì cô hi vọng, nếu thật sự có một ngày phải đối mặt với sự sống và cái chết thì anh có thể nhìn cô bỏ đi. Cô luôn cố chấp cho rằng, như vậy cô có thể mãi mãi ở trong lòng anh. Cô tin lời Tô Mạch nói: Đời này anh chỉ yêu một mình em. Nhưng cô cũng hi vọng cô có thể đem giấc mơ của họ mà bỏ đi.
Mặc dù ích kỷ nhưng cô vẫn cố chấp giống như trẻ con vậy.
Tô Mạch luôn nói:
- Cưng à, không đâu. Ngày mai em đi thì anh cũng sẽ đi theo em.
Cô luôn nói:
- Tô Mạch, em không vĩ đại nhưng nếu thật sự có ngày đó thì anh hãy sống cho tốt vì dù em đi đâu thì em cũng sẽ luôn theo anh.
Nhưng bố mẹ luôn suy nghĩ cho con cái mình. Mẹ cô từng thở dài nói:
- Con à, con không thể bớt làm người khác lo lắng được sao? Khi con làm mẹ con sẽ biết tấm lòng của mẹ đấy.
Thực ra dù cô chưa làm mẹ nhưng cô cũng có thể hiểu được. Nhưng đối diện với tình yêu, đối diện với Tô Mạch thì điều gì cô cũng có thể từ bỏ, kể cả là làm một đứa con bất hiếu, bởi từ nhỏ đến lớn, đó là lần đầu tiên cô nổi loạn chống lại mẹ. Cô còn nhỏ, cô đã gào khóc, cầu xin mẹ:
- Mẹ, con thật sự muốn ở bên anh ấy. Thật đấy.
Mẹ cô vừa thất vọng vừa đau lòng nhìn cô nói:
- Con đã vì anh ta mà thay đổi thật nhiều. Văn Hạ kiêu kỳ trước đây đi đâu mất rồi? Trước mặt anh ta, con trở nên thấp kém, thậm chí con còn không cảm thấy mình nhỏ bé. Trong tình yêu của hai con, con chỉ nhìn thấy anh ta, con căn bản không hề nhìn thấy mình. Như vậy có đáng không?
Lúc đó Văn Hạ chẳng nghĩ được gì, mắt đẫm lệ, kiên định nói:
- Đáng ạ.
Vì hai từ này mà mẹ cô vẫn phải âm thầm chấp nhận. Thế gian này làm gì có bố mẹ nào có thể quay lưng lại với con cái. Bà nói bà mặc kệ cô nhưng bà đâu nỡ chứ. Sau khi Văn Hạ một mình rời đi, mẹ cô thường xuyên gọi điện và dần dần quan hệ của họ bình thường trở lại.
Thêm nữa Tô Mạch hơi khó tính, hơi cố chấp và thi thoảng cũng hơi gia trưởng nhưng chỉ là với Văn Hạ thôi. Thế nên anh càng dễ dàng lấy được lòng bố mẹ Văn Hạ. Hai nhà cũng coi như là vui vẻ hòa hợp.
Thực ra Văn Hạ cũng rất ít khi phải chịu khổ. Nhưng lại chất chứa một nỗi khổ không nói thành lời. Đó là tính khí của Tô Mạch, miệng lưỡi của Tô Mạch càng lúc càng ghê ghớm và hầu như không nhường nhịn Văn Hạ. Anh xen vào rất nhiều chuyện của cô nhưng cô chưa bao giờ bảo anh sai mà ngày nào cũng nói Tô Mạch tốt điểm nọ tốt điểm kia.
Cô chỉ gây chuyện với Tô Mạch ở nhà rồi lại cười khì khì ra ngoài nói:
- Tô Mạch nhà tôi rất tốt. – Hết cách. Cô thật sự trúng độc của người đàn ông này rồi.
Sau đó, cả hai thiếu chút nữa đã liên kết lại, nhưng Văn Hạ luôn vờ không nghe thấy, nếu không thì cũng kiếm chuyện ngăn cản. Cô thật sự rất sợ kết hôn. Cô luôn cảm thấy có một câu nói rất đúng. Chỉ cần chưa kết hôn thì ít nhất người đàn ông vẫn coi trọng bạn. Kết hôn rồi, cô cũng chẳng nói được gì. Tình yêu giữa họ đích thực là chân thành hơn người khác nhưng họ cũng là người bình thường. Người bình thường cũng có tính xấu.
Giống như Tô Mạch, khi Văn Hạ mới gặp anh, cô cũng cảm giác như hoàng tử cưỡi ngựa trắng xuất hiện. Nhưng hấp dẫn, đặc biệt là trong một năm sống cùng nhau, cô phát hiện ra rằng, hoàng tử có rất nhiều khuyết điểm. Hoàng tử cũng nổi giận, cũng không nhường cô, cũng giáo huấn cô khi cô làm sai chuyện gì đó.
Trước đây anh nói, anh thích tính cách tùy hứng ngây thơ của cô. Bây giờ anh nói, đó là không hiểu chuyện. Trước đây anh nói sẽ yêu chiều cô cả đời. Bây giờ anh nói, Văn Hạ, em như vậy sẽ làm anh mệt. Cô không biết là anh đã thay đổi hay mình đã thay đổi.
Cô thường khóc khi cãi nhau với anh và nói:
- Tô Mạch, hồi mới theo đuổi em, anh đâu có như vậy.