Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341694

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.

ãi mãi nằm đó, yên lặng nằm đó. Tôi biết, mẹ tôi bị ốm. Tôi nên yêu thương mẹ. Tôi biết không có tôi thì bà đã sớm ra đi. Nhưng tại sao? Tại sao bà vẫn nhẫn tâm ra đi…
Cuối cùng, Minh Ưu khóc không thành tiếng, nói không thành lời. Nước mắt cứ thế lăn xuống giống như một đứa trẻ không tìm thấy mẹ ngồi co ro ở đó run rẩy.
Văn Hạ nghe cậu nói thì từ từ giơ tay ra vỗ nhẹ lên vai cậu. Cô không nói câu nào, hoặc là không biết nói gì. Từ nhỏ, cô đã rất hạnh phúc. Cô chưa từng nghĩ rằng Minh Ưu là một đứa trẻ đau khổ và đáng thương như vậy. Nhưng cô thật sự không thể vì thông cảm mà nắm tay cậu.






Lời nói dối thiện ý
Khi Văn Hạ về đến nhà thì trời đã sẩm tối. Tô Mạch vừa gọi điện cho cô. Cô vốn không dám nói dối và cũng không biết nói dối, cuối cùng đành bối rối tắt máy. Cô biết, mình không dành tình cảm cho Minh Ưu nhưng ít nhất cô cũng không thể vứt bỏ cậu như vậy.
Cậu ấy chỉ muốn có một bờ vai để tựa. Khoảnh khắc Minh Ưu dựa đầu vào khiến cơ thể cô chợt căng cứng. Trong lòng cô thầm nghĩ đến nét mặt giận dữ, lo lắng của Tô Mạch mà không thể nào bình tĩnh được. Nhưng khi nghe Minh Ưu nghẹn ngào nức nở thì cô chỉ có thể im lặng.
Văn Hạ đi lên lầu mới phát hiện ra những thứ cô mua hôm nay đều để trên xe Minh Ưu. Mai cô sẽ gọi điện để lấy sau vậy. Nghĩ đến việc lại nhìn thấy nét mặt u buồn đó, lòng cô có chút xót xa.
Văn Hạ nhẹ nhàng mở cửa, rón rén đi vào nhà như một chú mèo nhưng chưa đến phòng khách cô đã cảm thấy một cơn gió u ám ở sau lưng. Cô ngoái đầu lại thì thấy khuôn mặt giận dữ của Tô Mạch.
Anh có chút thất vọng nhưng tức giận nhiều hơn. Cô đã nói dối anh. Cô đã quên chuyện trước đây rồi sao? Vì một lời nói dối mà xảy ra sự việc nghiêm trọng như vậy. Đã thống nhất là không được nói dối, cô nàng này đã quên sạch rồi sao?
Văn Hạ đã vì bản thân mà thà chết không chịu khuất phục. Một bản anh hùng ca. Lần đầu tiên cô nói dối Tô Mạch lại vĩ đại, dũng cảm như vậy. Nhưng thật vui! Cô đang vô cùng đắc ý thì Tô Mạch lạnh lùng nói:
- Anh vừa gọi điện đến cửa tiệm.
Văn Hạ sợ bủn rủn chân tay trước câu nói này của anh. Cô lập tức vờ không cố ý, bịt chặt miệng, mãi sau mới lí nhí.
- Em không cố ý nói dối.
- Nói đi, em đi đâu? – Tô Mạch xoay người bước ra ghế sofa ngồi, anh vắt chân chữ ngũ nhìn cô với bộ dạng đang thẩm vấn tội phạm.
Không thể nói dối được nữa. Bây giờ Văn Hạ chỉ có một ý nghĩ – Chạy.
Nhưng cô biết là cô không thể chạy được. Nếu chạy thì cô sẽ bị tóm về ngay…Chắc chắn, chắc chắn sẽ rất thê thảm. Thế nên cô quyết định, nói dối lòng vòng. Không phải vì sợ mà nói dối lòng bong vì cô thật sự không thể nói ra được. Nói ra rồi, Tô Mạch mà ghen thì chỉ có chết. Hơn nữa, cô thật sự có đã có lỗi với anh. Dù cô không tự nguyện nhưng cô đã bị người đàn ông khác hôn, bị người đàn ông khác ngoài Tô Mạch hôn, Tô Mạch mà biết thì chắc chắn anh sẽ giết cô mất.
- Em nói thật. Anh không tin em cũng chẳng biết làm thế nào. Tô Tịch lôi em đi mua quà tặng Mạc Đông vì cô ấy quyết định bày tỏ tình cảm với Mạc Đông. Sau đó, cô ấy biết hình như anh không tán thành nên nhất quyết không cho em nói với anh. Anh cũng biết quan hệ giữa em và Tô Tịch rất tốt. Tuy em là người trọng sắc khinh bạn nhưng lần này không như vậy, thật sự là không như vậy. Còn nữa, Tô Tịch bắt em tắt điện thoại di động. Anh cần tìm thì cứ tìm cô ấy là được rồi. Cô ấy hại em phải chịu bao khổ cực như thế này. – Văn Hạ nói liền một mạch. Cô không biết bản thân mình lại có thể sáng tác ra câu chuyện hay như vậy. Tuy không ngắc ngứ chút nào nhưng cô vẫn sợ ánh mắt sắc như dao của Tô Mạch.
Tô Mạch thì sao? Anh vốn không chắc chắn rốt cuộc cô đã đi đâu. Anh tin cô không to gan chạy ra ngoài chơi. Nghe cô nói cũng hợp tình hợp lý, thấy dáng vẻ cô thoải mái như vậy nên anh cũng không nghĩ ngợi nhiều. Anh không phải kẻ xấu, nhưng anh thích true chọc cô. Anh cầm điện thoại lên định gọi cho Tô Tịch.
Văn Hạ đứng yên nhìn chằm chằm xuống đất, bĩu môi giả bộ giận dỗi. Sự thực là cô rất sợ. Ngộ nhỡ anh gọi điện cho Tô Tịch thật, ngộ nhỡ Tô Tịch không phản ứng kịp mà nói thật thì cô toi. Hai lần nói dối thì chắc chắn là cô sẽ mất tất cả.
- Thôi vậy. Anh tin em mà. Em xem bộ dạng ấm ức của em kìa. Đi thôi, chúng ta đi ăn. Phải rồi, mai anh em đến, chúng ta đi đón anh ấy nhé. – Tô Mạch nhìn Văn Hạ không có vẻ gì giống nói dối. Anh đặt điện thoại xuống quay đầu lại nựng cô. Người đàn ông này thay đổi còn nhanh hơn cả phụ nữ. Trông anh đối xử với Văn Hạ thì biết, thành công của anh không chỉ dựa vào may mắn.
Văn Hạ dựa vào lòng Tô Mạch mà tim vẫn còn đập thình thịch. Nguy hiểm, nguy hiểm quá! Mai đi đón anh họ thì đi lấy đồ sau vậy. May mà cô thông minh! Haizzz. Đừng nói nữa, càng nghĩ cô càng thấy mình thông minh. Đến tận khi đi ngủ, dường như cô vẫn còn cảm thấy rõ ràng là mình đã nói thật. Không phải là cô đã đạt đến cảnh giới cao nhất của nói dối rồi đấy chứ?
Sau khi đưa Văn Hạ về, Minh Ưu không về nhà ngay mà một mình đến tiệm cà phê. Tro


XtGem Forum catalog