Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

cảm ơn giao thông buổi đêm ở thành phố Cát Lâm đã thông suốt như vậy. Chưa đầy mười lăm phút họ đã đến nơi. Vừa nhìn vào quán rượu cô đã biết, Tô Mạch không làm loạn gì Haizzz! Cô có thể làm gì đây? Đến lúc này, cô vẫn còn lo nghĩ cho Tô Mạch.
Khi Mạc Đông đỗ xe xong và đi tìm Văn Hạ thì cô đã một mình bước vào quán bar. Anh thất vọng lắc đầu nghĩ Tô Mạch có thể chịu đựng nổi cô nàng vội vàng hấp tấp và tính nóng như lửa thế này thì chẳng trách họ luôn cãi nhau.
Nhưng đợi đến khi bước vào bên trong thì anh nghĩ rằng mình nên quay trở lại quá khứ thì hơn. Hôm nay đã học được của Tô Tịch từ này vì anh nhìn thấy cảnh tượng giống như hôm đó.
Văn Hạ giơ tay cao quá đầu, có vẻ như sắp đánh Khâu Tư nhưng cô đã không thành công vì Tô Mạch đã giữ chặt tay cô. Cứ như vậy, sau khi anh bước đến thì bốn người đứng đối diện với nhau, không gian và thời gian như đảo lộn. Nên nói là họ tạo thành hai mặt đối lập. Mùi rượu bay khắp quán. Bốn người họ đứng đó với những suy nghĩ riêng của mình.
- Em làm loạn đã đủ chưa? - Tô Mạch lạnh lùng nói, ánh mắt cũng lạnh lùng khiến trái tim Văn Hạ đau nhói.
Khi cô vừa bước vào thì thấy Khâu Tư và Tô Mạch đang ngồi uống rượu với nhau. Cô đã sốc. Cô giơ tay lên đánh cô ta, chửi cô ta. Cô mắng cô ta là đồ không biết xấu hổ. Cô nói cô ta sẽ không có kết cục tốt đâu. Cô bảo cô ta cút đi.
Nhưng cuối cùng, cô thật sự không ngờ Tô Mạch đã giữ tay cô khiến cơn giận, nỗi hận trong cô đã chuyển sang Tô Mạch. Sao anh có thể đứng về phía cô ta, cô nàng xấu xa đắc ý với bộ mặt vô tội đó được chứ?
Văn Hạ trừng mắt nhìn Tô Mạch không hề sợ hãi. Những mệt mỏi buổi sáng đã trở thành con số không khi anh không về nhà và còn đi bảo vệ người phụ nữ khác. Anh đã bảo vệ Khâu Tư. Anh đã ngăn cản cô. Anh từng nói:
Chỉ cần em không thích thì anh cũng không thích, chỉ cần em thích đánh nhau thì anh sẽ giúp em, chỉ cần em thích mắng chửi người khác thì anh sẽ giúp em. Tóm lại anh không thể để người khác bắt nạt vợ yêu của mình. - Nhưng hôm nay thì sao? Lúc này thì sao? Anh đã bắt nạt cô.
- Tô Mạch, anh buông tay ra. Anh buông em ra. Em chẳng làm gì cả. - Văn Hạ lạnh lùng nói. Ánh mắt cô sáng quắc, trông rất giống như lần đầu tiên anh nhìn thấy Văn Hạ. Chỉ có điều, khuôn mặt Văn Hạ lúc đó giống như ánh mặt trời rạng rở, nụ cười tuyệt đẹp nhưng lúc này nó còn u ám và lạnh lẽo hơn cả băng giá.
Tô Mạch giật mình trước giọng nói đó của cô nhưng anh nhanh chóng tỉnh lại vì anh có cảm giác anh không hề sai nhưng cô lại có cảm giác, anh đã sai. Những sự cố gắng mà cô muốn bù đắp đều chỉ làm cho anh ngày một xa hơn. Thế nên anh đã sai rồi
Hai người cùng cảm thấy đối phương là người phạm sai lầm, cả hai cùng đứng im lặng, còn Khâu Tư đứng bên cạnh bắt đầu cảm thấy đắc ý nhưng khi nhìn thấy tận đáy mắt Tô Mạch vẫn còn sự vương vấn không nỡ và không nhẫn tâm thì trong lòng cô ta cũng thấy khó chịu. Phụ nữ không chỉ cần vẻ bề ngoài mà càng cần cả trái tim bên trong. Nếu họ không tham lam như vậy thì trên thế gian này đã bớt đi rất nhiều tội ác
- Anh buông em ra. Em muốn về nhà. - Văn Hạ thở dốc, giọng yếu đi rất nhiều. Dường như cô rất mệt mỏi, rất mệt, trái tim cũng mỏi mệt. Cô muốn khóc. Cô biết nước mắt cũng chẳng ích gì. Bây giờ Tô Mạch đang tức giận, cô có nói gì cũng vô ích. Là do cô quá ngốc. Cô hiểu Tô Mạch như thế sao cô lại chạy đến đây gây chuyện chứ? Là cô quá kích động. Quả là đúng như lời Tô Mạch nói, cô mãi mãi chỉ là đứa trẻ không thể trưởng thành.
Hơn nữa, rơi nước mắt trước mặt kẻ địch là hành động mà Văn Hạ cô coi thường nhất. Muốn khóc thì cũng chỉ khóc cho mình mình xem. Muốn thấy cô khóc ư? Không phái là móc tiền ra mà là mất mạng đấy.
Tô Mạch nghe giọng nói cầu xin đó của Văn Hạ thì mềm lòng. Anh buông lỏng tay ra, Văn Hạ xoa bóp cổ tay đau vì bị Tô Mạch nắm chặt, mắt cô cụp xuống, bặm môi như thể có thứ gì đó đang giày vò trong lòng, hai giây sau cô ngẩng đầu lên nói với Tô Mạch:
- Em về nhà trước đây. Anh cũng về sớm nhé.
Nói xong câu này, Văn Hạ thở phào nhẹ nhõm, đứng thẳng người ngầng đầu xoay người như một nữ vương xinh đẹp trong thơ ca. "Nàng nhẹ nhàng bước đi, không vướng bận sắc mây. "
Thực ra, khi xoay người, nước mắt cô đã rơi xuống nhưng cô vẫn giữ thẳng người. Văn Hạ cô là công chúa trời sinh, lớn lên chính là nữ vương, không cười nhạo nổi cô đâu.
Mạc Đông vừa nhìn thì thấy nước mắt của Văn Hạ. Anh nhìn cô đi qua. Anh có cảm giảc sự kiêu hãnh của cô đang lan tỏa khắp nơi. Anh không biết anh nên đuổi theo hay giữ cô lại. Nhưng khi nhìn thấy Tô Mạch quay mặt, Khâu Tư mỉm cười chiến thắng thì anh đã đuổi theo.
Văn Hạ càng đi càng nhanh, nước mắt càng rơi càng nhiều. Dường như nỗi ấm ức, nỗi đau khổ trong lòng đều tuôn trào theo dòng nước mắt. Dường như chỉ có như vậy thì cô mới cảm thấy không khó chịu, có thể tạm thời quên đi chuyện cô và Tô Mạch cãi nhau.
Một người đi như kẻ mất hồn, không biết chân mình bước đi đâu, cứ thế xiêu vẹo bước đi, may mà không phải là bước lên cầu thang. Nếu không chắc chắn là đã bị ngã rồi. Nhưng dù ngã h