XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạ Mạch 86 Độ

Hạ Mạch 86 Độ

Tác giả: Phong Lai Đích Tây Lâm

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.

sự kinh ngạc. Hoặc có thể nói là ông chưa từng nghĩ cậu con trai yếu đuối đó của mình sẽ chất vấn ông như vậy. Hoặc là ông chưa từng dám thật sự đối mặt với câu hỏi này. Ông có yêu bà không?
- Bố có yêu mẹ không? Bố yêu mẹ thì sao bố không về nhà? Bố yêu mẹ thì sao bố lại có người phụ nữ khác? Bố yêu mẹ thì sao bố lại đẩy mẹ xuống cầu thang? Bố không yêu mẹ sao? Bố không yêu mẹ thì tại sao hằng đêm bố lại đến phòng mẹ? Bố không yêu mẹ thì tại sao khi mẹ mất đi, bố lại đau khổ như vậy? Bố có yêu không? Bố có yêu không? – Trong giây lát, tâm trạng của Minh Ưu trở nên kích động. Bao nhiêu năm nay, từ lúc sinh ra đến giờ, cuộc đối thoại kịch liệt nhất giữa cậu và bố chính là lần này. Cậu vì mẹ mình mà phục tùng. Nhưng mẹ không còn nữa nên cậu không còn lý do gì phục tùng.
Những câu nói này của cậu dồn ép khiến cho mặt Minh Chí Nguyên trắng bệch. Đúng vậy. Ông có yêu bà không? Ông không yêu bà ư? Hai câu nói đó cứ quay vòng trong đầu ông. Ông bấm chặt tay vào ghế sofa như sợ không cẩn thận mình có thể bị ngất.
Minh Ưu vốn không cần câu trả lời. Hoặc có thể trong lòng cậu đã có câu trả lời. Không đợi bố cậu trả lời thì cậu đã xoay người bỏ đi. Khi chân cậu sắp bước ra cửa thì cậu nghe thấy giọng nói mạnh mẽ của bố:
- Bố yêu mẹ con nhưng mẹ con không yêu bố. Mẹ con chỉ yêu nghệ thuật, yêu vẽ tranh của mẹ con. Mẹ con không chịu chia sẻ chút tình yêu nào cho bố.
Minh Ưu không quay đầu lại mà chỉ buông một câu khiến Minh Chí Nguyên ân hận suốt đời:
- Hai người đều sai. Mẹ yêu bố hơn tất cả mọi thứ, còn bố cũng yêu mẹ nhưng hai người đều không chịu nhận thua nên cuối cùng hai người mới thành ra như vậy. Khi con còn nhỏ, mẹ luôn nói, bố là người đàn ông tuyệt vời nhất thế gian này bởi vì bố có tình yêu của mẹ.
Văn Hạ thức dậy thu dọn nhà cửa, sắp xếp mọi thứ. Cô chỉ muốn khi Tô Mạch trở về sẽ nhìn thấy nhà cửa sạch sẽ ngăn nắp nhưng khi cô sang gõ cửa nhà Mèo con thì phát hiện ra một mảnh giấy dán ở cửa.
Chị gái yêu quý!
Em đi du lịch mấy ngày. Vài hôm nữa sẽ về. Chị ở nhà trông coi cửa tiệm nhé. Phải rồi, Mộc Du nói cô ấy sẽ đến giúp chị đấy.
Mèo con đáng yêu của chị.
Văn Hạ gỡ mảnh giấy đó xuống, ngán ngẩm lắc đầu. Rốt cuộc vẫn là trẻ con. Có điều bây giờ dù không có cậu, cô cũng có thể tự chăm sóc mình và trông coi tốt cửa tiệm. Cô nhẹ nhàng xoa cái bụng phẳng của mình cười nói:
- Ngoan nhé. Mẹ đi làm đây.
May mà cửa tiệm có Mộc Du giúp việc. Nếu không thì cô sẽ bận tối tăm mặt mũi.
- Chị Văn Hạ, chị ngồi nghỉ một lát đi. Ở đây đã có em rồi. Lát nữa chị em sẽ đến đây. – Mộc Du vừa bê cà phê vừa dùng khuỷu tay huých nhẹ Văn Hạ đang lau bàn. Cô ấy đã nghe Cẩm Sắt nói chuyện của Văn Hạ và Tô Mạch. Cô ấy biết tâm trạng cô không vui nên sáng sớm đã chạy đến đây.
- Không sao. Chị lau nốt cái bàn này. Mèo con đúng là đồ trẻ con. Máy tính xách tay vẫn còn vứt ở đây.
- Em thấy ngày nào cậu ta cũng gõ gõ cái gì đó. – Mộc Du rất có hứng thú với nghề nghiệp của Mèo con.
- Chị cũng không biết. Cậu ấy có đưa chị xem mấy lần nhưng chị vẫn chưa xem xong. Hình như là tiểu thuyết hay kịch bản gì đó.
- Thực ra chị cũng có thể viết tiểu thuyết. Chị không thấy những câu chuyện quanh chị đều có thể viết thành cuốn tiểu thuyết vài trăm nghìn chữ sao? Chuyện chị và anh Tô Mạch này, chuyện chị em và anh rễ em này, chuyện của cô nàng Tô Tịch này, Mèo con này, phải rồi, đặc biệt là cậu Mèo con khác loài đó đấy. Thật đấy. Chị có thể thử xem. Dù sao hằng ngày trông coi cửa tiệm cũng rất rãnh! – Mộc Du càng nói càng phấn khích. Cứ như cô ấy đã nhìn thấy mình xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết đó vậy.
- Văn vẻ của chị mà viết được tiểu thuyết sao? Em bảo chị viết truyện cười còn có lý hơn. – Văn Hạ cười lườm và nghĩ cô bé này chính là nguồn cảm hứng cho mình.
- Ái chà! Em không đùa đâu. Em nói thật đấy! Bây giờ có rất nhiều người viết tiểu thuyết. Lúc rảnh rỗi em cũng lên mạng đọc tiểu thuyết. Tiện thể chị có thể quảng cáo cả tiệm cà phê của chúng ta nữa. Tốt lắm đấy!
- Em nói gì mà hào hứng thế? – Văn Hạ vẫn chưa nói gì thì ngoái đầu lại đã thấy Cẩm Sắt bước vào. Xem ra sắc mặt có vẻ đã tốt hơn hôm qua, ít nhất trông cũng hồng hào hơn.
Ngoài cửa sổ, xe cộ đi lại như mắc cửi nhưng bên trong lại cực kỳ yên tĩnh. Hai người con gái lặng lẽ ngồi bên cửa sổ nói chuyện.
- Em đi tìm Tô Mạch chưa?
- Chị đi tìm Hà Khanh chưa?
Hai người cùng cất tiếng nói và cùng không nhịn được cười.
- Em đi tìm rồi. Anh ấy chưa về nhưng rồi sẽ ổn thôi. Em nghĩ nhiều chuyện là do em quá vội vàng. Bản thân em cũng thấy mệt rồi. Em cũng muốn để chúng em nghỉ ngơi một thời gian. Chỉ cần có thời gian thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. Em tin anh ấy. Em tin tình cảm của chúng em. – Văn Hạ cầm cốc nước lọc trong tay, ánh mắt dường như cũng trong veo như cốc như cốc nước đó vậy.
- Em nói rất đúng. Chị vẫn chưa đi. Chị cũng nghĩ mình cần phải bình tĩnh, xem xét lại mình cần làm thế nào. Văn Hạ, chị cảm ơn em. Nếu không có em thì có thể chị vẫn đang lẩn quẩn chưa tìm được lối ra. – Cẩm Sắt nắm chặt tay Văn Hạ.