
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 134637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/637 lượt.
ễn Tư! Cô làm gì thế? Tại sao hệ thống phòng ngự lại tấn công chúng ta?" Sở Vong quát lên.
Lượt tấn công thứ nhất kết thúc, công kích chỉ ngừng trong chốc lát. Trong phòng khách chỉ có tiếng rên rỉ khe khẽ của Bạch Huyễn Tư.
"Huyễn Tư!" Triển Trãm vội vã buông Thanh Oánh, vọt tới bên cô ấy.
Vai trái cô có một vệt máu đỏ sẫm. Vừa rồi, khi những tia sáng công kích, cô không ngừng gõ máy tính, không thể tránh thoát.
"Chết tiệt! Hệ thống bị xâm nhập!" Giọng Huyễn Tư đã khàn khàn. Lòng tôi chợt lạnh buốt.
"Sao lại như vậy?" Sở Vong trừng mắt, "Hệ thống phòng ngự của cô chưa từng bị khống chế. Dù đã từng bị phá hỏng nhưng cũng chưa bao giờ bị khống chế! Lần nàu có chuyện gì?"
"Sao lại như vậy?" Sở Vong trừng mắt, "Hệ thống phòng ngự của cô chưa từng bị khống chế. Dù đã từng bị phá hỏng nhưng cũng chưa bao giờ bị khống chế! Lần nàu có chuyện gì?"
Trên mặt Huyễn Tư treo một nụ cười ảm đạm, hai tay liên tục gõ bàn phím: "Xin lỗi thủ lĩnh, tôi nghĩ họ đã phá được mật mã rồi. Vậy mà tôi lại không phát hiện bọn họ đã xâm nhập!"
"Lập tức rút khỏi chỗ này! Huyễn Tư, thu dọn đồ đạc, đi mau!" Sở Vong trầm giọng ra lệnh, "Chúng ta phải bảo vệ hai người, chính diện đối kháng phần thắng quá nhỏ!"
Đã không kịp! Một lớp tia sáng mới đã bện ở cửa chính, nhanh chóng gãy vụn, lần thứ hai nhắm thẳng phía chúng tôi. Sở Vong vội kéo tôi ra phía sau. Nhưng lúc này, đã không còn chõ tránh!
Bởi vì những tia sáng không còn là một lượt phóng tới, mà đã chuyển thành từng lớp từng lớp, lấy cửa chính làm tâm, sắp thành dạng cung tròn hướng về phía chúng tôi!
Cho đến khi – Sở Vong và Triển Trãm mang tôi và Thanh Oánh nhảy khỏi cửa sổ, ngồi trên ô tô rời đi, cuộc tấn công mới ngừng lại.
Tôi biết cuộc chiến đã ngừng, bởi vì căn phòng kia, sau khi chúng tôi nhảy xuống, đã nổ tung ! Một iteengs vang thật lớn, khói lửa bốc mù mịt, nguyên một tầng lầu nháy mắt rơi vào biển lửa.
"Huyễn Tư!" Hai tiếng hô đồng thời vang lên. Là tôi và Triển Trãm !
Nhưng không hề dừng lại, không một giây dừng lại !
Sở Vong nhíu chặt mày, lại nhấn ga cho xe đi nhanh hơn !
Tôi kinh hoàng, nước mắt đổ ào ào. Mà Triển Trãm, sau khi hét lên kinh hãi, lại cấp tốc bình tĩnh, nhìn thẳng phía trước. Không hè quay đầu !
"Quay lại cứu Huyễn Tư! Sở Vong, quay xe lại!" Tôi không ức chế được nữa, níu áo Sở Vong, gào lên.
"Cô ấy chết rồi!" Sở Vong nói, vẫn lạnh lùng như thế, bình tĩnh như thế.
"Đó là đồng đội của anh, đồng đội sát cánh nhiều năm của anh! Sao có thể bỏ cô ấy lại ?" Tôi không thể tin anh có thể nói ra những lời vô tình đến thế.
"Hi sinh một Huyễn Tư, chúng ta mới có thể sống sót, đây là lựa chọn sáng suốt nhất." Sở Vong vẫn bình thản, "Nếu lúc ấy là tôi bị vây lại, tôi cũng sẽ không do dự lựa chọn hi sinh!"
"Sở Vong, tôi chưa từng biết, thì ra anh tuyệt tình đến thế!" tôi quát lên.
"Cô quên rồi sao?" Khóe miệng anh nhếch lên, "Người nhân tạo vốn không có tình cảm."
Tôi lặng lẽ rơi lệ. Một Huyễn Tư rực rỡ đáng yêu, một sinh mạng tràn đầy sức sống, cứ thế mất đi !
Xe ngừng trước một tòa nhà xa lạ ở đầu khác của thành phố.
"Cô nghe đây, mấy ngày nay Huyễn Tư làm việc thiếu chuyên tâm nên mới bị bọn hd xâm nhập hệ thống ! Sai lầm của cô ấy phải do chính cô ấy gánh vác hậu quả." Giọng Sở Vong vẫn lạnh lẽo như vậy, cánh tay lại vươn tới ôm tôi vào lòng.
Huyễn Tư ! Tôi vùi đầu vào ngực anh.
Tòa nhà này là phòng máy của công ty thông tin Đại Thông. Chúng tôi ở bên dưới tầng hầm. Tuy ánh sáng hơi kém nhưng khá rộng rãi, có ba gian phòn riêng. Sở Vong nói, vì Huyễn Tư đã mất nên chúng tôi không thể thiết lập hệ thống phòng ngự, phải chọn nơi niều tín hiệu nhiễu để tạm lánh. Thiếu hệ thống phòng ngự cực mạnh của Huyễn Tư khiến thực lực của chúng tôi yếu hơn bọn họ.
Đêm nay, mọi người đều không ăn cơm. Triển Trãm dùng máy tính cá nhân thiết lập một tầng phòng ngự đơn giản tỏng phòng xong liền dựa vào sa lon, nhắm mắt lại. Thanh Oánh vào một phòng ngủ, hôm nay chắc cô ấy hơi mệt.
Tôi ngồi bên Sở Vong. Anh khoanh tay, yên lặng nhíu mày.
Tôi thấp giọng hỏi: "Vì sao lần nào bọn họ cũng chỉ cần vài ngày là tìm được chúng ta?"
"Bởi vì trên người chúng tôi có một số thiết bị không thuộc về thời đại này, chỉ cần dùng máy quét kim loại là phát hiện ra ngay."
"Sao chúng ta không đi khỏi đây?" Tôi ngạc nhiên hỏi, "Thế giới bao la như vậy bọn họ làm sao tìm được chúng ta? Huyễn Tư cũng sẽ không vì thế mà hi sinh..."
"Bởi vì..." Mắt anh cũng hiện lên một tia nghi hoặc, "Chủ nhân nói, trong vòng một năm không được rời khỏi đây."
"Chủ nhân của các anh sao lại ra cái loại lệnh khó hiểu như vậy?" Tôi tức giận, "Đúng là không thể hiểu nổi."
Sở Vong nhướng mày, nhìn tôi.
"Được rồi! Tôi biết nó là con tôi." Tôi mất tự nhiên nói, "Tự mình mắng con mình như vậy... Nhưng mà chủ nhân anh minh của các anh hơi quá đáng đấy ! Hay là nó biết tôi gặp cha nó ở đây ?"
Sở Vong hơi trầm tư : "Có thể lắm."
Hai chúng tôi