Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
họ, bọn họ đều không tin, vẫn để cho tôi đi, nhưng tôi vẫn không tìm được con gái của tôi. Cậu biết không, nó lên là Phương Phương."
Quân Kha đột nhiên có loại rất cảm giác không ổn, anh cực kỳ không muốn truy vấn một câu, họ gì.
Thời điểm khi ba chữ Vu Phương Phương xuất hiện ở trong lỗ tai anh, hiển nhiên chân mày của anh ngốc không được rồi, vốn là hai đường thẳng cũng mau nhíu chung một chỗ rồi.
Lão già cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Là con gái của tôi xảy ra chuyện gì? Cậu nói cho tôi biết, tôi chịu được. Đứa nhỏ này có cái gì uất ức đều không nói với người trong nhà, luôn là tự mình chịu đựng, tôi liền lo lắng nó bị người khi dễ." Nói xong ông làm ra một bộ dáng đánh nhau với người khác.
Thật là không thể tin được, Vu Phương Phương và người đàn ông trước mắt này là quan hệ cha và con gái, lão già đơn thuần hơn làm nổi bật lên con gái không có liêm sỉ. Quân Kha nghĩ, nếu như mà mình là lão già này, nếu là biết Vu Phương Phương ở bên ngoài này đã làm gì, đoán chừng đã sớm bị tức chết.
Đại khái bởi vì đồng tình, anh mang theo lão già đi về phía phòng nghỉ dành riêng để nghỉ ngơi, nói cho ông già là rất nhanh sẽ giúp ông liên lạc với con gái.
Lão già vô cùng cảm kích tấm lòng tốt của Quân Kha, đồng thời từ trong túi xách mang theo người lấy ra một chút đặc sản.
Mấy năm này đi theo người khác làm chút chuyện người khác không thấy được, bởi vì lo lắng đề phòng, Quân Kha rất ít khi ăn mấy phần cơm an ổn, giống như thời điểm lần đầu tiên gặp Tiểu Phàm như vậy bị người đuổi theo đánh cũng là chuyện thường xảy ra, những thứ kia hại qua người của anh, anh đều nhớ, cũng đều tìm báo thù; những thứ kia đã giúp người của anh, anh cũng đều nhớ, đang cố gắng báo ân, giống như Tiểu Phàm. Sau khi đi đến thành phố G, chuyên chú hơn phương diện buôn bán này, ngược lại cuộc sống trôi qua bình tĩnh, lòng của anh thế nhưng cũng giống như lão già nói thay đổi tốt hơn sao?
Quân Kha nở nụ cười, nhận lấy đặc sản trong miệng lão già, cắn một cái, thẳng thắn khen mùi vị tốt.
Vu Phương Phương nhận được tin tức, chạy đến quầy rượu, thấy cha và Quân Kha hai người vừa nói vừa cười, cô quả thực là trợn tròn mắt.
Có lẽ là vì đến gặp cha, Vu Phương Phương hôm nay ăn mặc thanh thuần hơn rất nhiều, mặt mộc không trang điểm xem cô đi lên thuận mắt rất nhiều. Lão già vừa nhìn thấy cô liền vui mừng đứng lên, hàm hàm kêu: "Nha đầu, cha đến thăm con."
Điều này hiển nhiên là trường hợp cha và con gái gặp mặt cảm động, Quân Kha lặng lẽ lui ra ngoài, đem không gian nhường cho bọn họ. Mà anh không biết, Vu Phương Phương nhìn bóng lưng của anh, ý nghĩ trong lòng càng thêm kiên định.
Kể từ ngày đó cô quyến rũ Mạc Quân Kha bị đẩy ra, cô cũng biết, người đàn ông này có thể tin. Cô ngắn ngủi mấy năm này, đã biết vô số người đàn ông, có thể ở trên người những người đàn ông kia lấy được tiền lấy được công việc, nhưng là cho đến nay không có được qua tôn trọng còn có thật lòng. Cô có lúc sẽ nghĩ, nếu như cô cũng giống như An Tiểu Phàm ra đời trong gia đình áo cơm không sứt mẻ, cô cũng có thể rất thanh thuần rất có phong cách. Có lẽ chính là bởi vì cái loại thiếu sót đó, cho nên anh mới có thể cảm thấy Mạc Quân Kha khó có được, lần đầu tiên không chỉ là vì tiền vì địa vị, mà thật lòng muốn cùng một người đàn ông tốt, cái loại tốt cả đời đó. . . . . .
**
Mua thuốc nước trở về, Tiểu Phàm thấy Dịch Đông Thần cầm điện thoại di động của cô, nghi ngờ hỏi: "Xem cái gì chứ?"
Đông Thần phục hồi tinh thần lại, giơ giơ điện thoại di động lên nói: "Đột nhiên nhất thời vui mừng muốn nhìn em một chút chụp bao nhiêu ảnh của anh."
Đây là câu nói đầu tiên sau khi trở về Dịch Đông Thần mở miệng nói, mà đưa đến tình huống này căn nguyên chính là Âu Dương nữ sĩ xuất hiện. Ngay cả chính anh sợ độ cao, ở lúc nhìn thấy Âu Dương nữ sĩ cường hãn chỉ trích người khác thì anh thế nhưng đưa tay cởi ra dây đai trên người mình và Tiểu Phàm. Ở trong mấy giây vật rơi tự do kia, Tiểu Phàm còn chứng kiến trong ánh mắt của anh loại khoái cảm trả thù đó. Nhất thời cảm thấy Dịch Đông Thần vẫn còn con nít, là một đứa bé tự mình giận dỗi tức giận với mẫu thân.
Tiểu Phàm học người khác thong dong nói: "Rất nhiều, chờ anh từng bước lên chức, những hình này thì càng đáng giá tiền, tôi liền bán cho người nào cũng có thể hung hăng có một số lợi nhuận đi." Cô đoạt lấy điện thoại di động, bắt đầu tìm kiếm Dịch Đông Thần chính xác xích lõa, kết quả lại phát hiện trong album ảnh rất nhiều ảnh có ý cũng bị xóa, lưu lại đều là thời điểm người khác đùa quá mức ghi lại. Tiểu Phàm chậc chậc hai tiếng thở dài một cái: "Anh thật không biết tôi có thói quen dự bị trước sao?"
Đông Thần khó khăn chuyển bả vai qua, cố ý làm ra vẻ mặt tán dương: "Giáo sư Tiểu Phàm làm việc rất nghiêm túc, được, rất tốt, về sau tiếp tục cố gắng lên, vì sự nghiệp giáo dục của thành phố ta làm ra cống hiến nhiều hơn." Lúc này đột nhiên xuất hiện tiếng phổ thông rất có loại hiệu quả kịch vui —— ở sau khi nhìn thấy Âu Dương nữ sĩ tối nay, Đông Thần đặc biệt tưởng nhớ thấy khuôn mặt t