Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2166 lượt.
ì phải lo lắng, những tình huống như thế này thủ trường có lẽ đã điêu luyện rồi.
Cô lặng lẽ vuốt tờ công văn nằm giữa giường, nhét vào trong túi.
- Em vào nhà vệ sinh một chút.
Cô khép cửa phòng vệ sinh lại, vặn vòi nước, để mặc nước róc rách chảy.
Cô ngồi lên trên bồn cầu, rút tờ công văn từ trong túi xách xa, xé từng tờ một, rồi lại xé nát ra, khi chắc chắn không thể nhìn được một chữ nào nữa, cô mới đứng lên, vứt vào bồn cầu rồi giật nước.
Cô rửa mặt, hơi nóng bốc lên mờ mịt cả gương.
Cô lấy khăn lau khô mặt, nhìn một tia thương cảm đang ánh lên trong mắt mình, là cô đang tưởng niệm quá khứ sao?
Quá khứ rốt cuộc vẫn là quá khứ.
Có người gõ cửa:
- Hàng Hàng?
Gia Doanh đứng ngoài gọi khẽ.
Cô mở cửa ra, Gia Doanh nhìn cô bằng ánh mắt tò mò:
- Sao ở trong đó lâu thế?
- Em sợ mọi người mắng em nên em trốn. – Cô cười tinh nghịch.
Gia Doanh lườm cô:
- Em đó…
Tiếng em này, hàm nghĩa rất sâu sắc, thực ra cũng là thỏa hiệp.
- Chị, chuyện… tờ công văn, chị đừng nói với người khác.
Gia Doanh nhìn cô đăm đăm:
- Chị hiểu rồi.
Công văn nội bộ của Bộ Quốc phòng là tài liệu tối mật, nếu bị tiết lộ, hậu quả khá nghiêm trọng.
Hàng Hàng đúng là lương thiện, đến lúc này rồi, vẫn còn nghĩ cho Chu sư huynh.
Nếu lúc đầu Hàng Hàng và Chu sư huynh cùng ra nước ngoài, không hiểu câu chuyện sẽ trở thành thế nào?
Dù nhìn thế nào, vẫn cứ thấy Chu sư huynh và Gia Hàng xứng đôi vừa lứa.
Khi nói chuyện với Trác Thiệu Hoa, có thể cảm nhận được cậu ta rất trầm tĩnh, chín chắn, nhưng lòng dạ lại sâu sắc, Hàng Hàng vẫn là đứa trẻ con mới lớn, chị thật không tưởng tưởng nổi họ sẽ sống bên nhau như thế nào!
Nhưng trông Trác Thiệu Hoa không có vẻ gì là phiền não cả, ngược lại rất sung sướng.
Bên ngoài vang lên một tràng cười, hình như khách khứa đang cười nói vui vẻ.
Trác Thiệu Hoa đã đứng dậy:
- Hôm nay bố mẹ đi đường vất vả, con và Gia Hàng không làm phiền nữa, để bố mẹ nghỉ ngơi. Ngày mai Gia Hàng đưa bố mẹ đi Cố Cung chơi, buổi tối thì tới Vương Phủ Tỉnh ăn vịt quay, tiện thể ngắm nhìn Bắc Kinh về đêm. Ngày kia bố mẹ con muốn tới thăm hỏi bố mẹ, có được không ạ?
Gia Hàng lén bĩu môi, thái độ của thủ trưởng thế kia, người ta có từ chối được không?
Ông Gia gật đầu:
- Đừng nói những lời khách sáo đó, không phải là thăm hỏi, chỉ là hai nhà gặp nhau ăn bữa cơm thôi.
Tuy là quá muộn.
- Vâng, thưa bố.
- Phàm Phàm cũng phải về à? – Bà Gia quyến luyến Phàm Phàm, không nỡ buông tay.
- Mẹ, mẹ đừng bị thằng nhóc thối này lừa. Trừ lúc ở cùng với thủ trưởng nó còn ngoan một chút ra, lúc khác nó hư lắm, con ngủ cùng với nó một đêm mà bị nó đá lăn xuống đất đấy. – Gia Hàng tốt bụng nhắc nhở.
Cả phòng im phăng phắc.
Trác Thiệu Hoa thong thả nhướn mày.
- Nhóc con này đều do bố cho đi ngủ à? – Bà Gia nuốt nước bọt, suýt nữa thì nghẹn.
Gia Hàng thành thật gật đầu.
Quần chúng đồng thanh thở dài.
Tiểu Phàm Phàm hơi buồn ngủ, gục đầu xuống, không ngọ nguậy cũng không kêu la, ngoan ngõan rúc vào lòng Trác Thiệu Hoa, như thể đang rúc vào một cái giường ấm áp.
Cho nên lúc ra cửa cảnh tượng trở thành như thế này, ông bà Gia mặt mày áy náy nói với Trác Thiệu Hoa:
- Thiệu Hoa, con rộng lượng với Hàng Hàng một chút, nó vẫn còn nhỏ.
- Không sao, Gia Hàng đã rất tròn trách nhiệm rồi ạ.
Thủ trường lòng dạ rộng lớn, bao dung vô hạn.
Gia Hàng chớp chớp mắt, hỏi nhỏ Gia Doanh:
- Chị, chị có cảm thấy bố mẹ giống như đang bán con cầu vinh không?
Gia Doanh và Lạc Gia Lương đưa mắt nhìn nhau, im lặng.
Chỉ có Tử Nhiên phùng mang trợn má, cậu ta vẫn còn đang giận dỗi.
Áo xanh mãi nhớ mãi bay trong lòng
Quay về xe, Tiểu Phàm Phàm ngủ ngon lành, ngáy khìn khịt từng tiếng một. Gia Hàng hậm hực:
- Kẻ đầu sỏ chính là thằng nhóc thối này, sao chẳng ai mắng nó câu nào?
Lại còn cưng chiều nó đến tận mây xanh nữa chứ.
- Em ghen tị à? – Trác Thiệu Hoa không nhin được cười.
Nhưng nơi đó dù sao cũng là một mảnh trời riêng tự do! Haizzz, tứ hợp viện…
Trong tứ hợp viện, dì Lữ để đèn cho họ trong phòng của Gia Hàng. Nơi đó đã trở thành nơi hoạt động thường xuyên của cả ba người.
Rất tự nhiên, đợi Gia Hàng cởi áo khoác xong, Trác Thiệu Hoa bèn đưa Phàm Phàm cho cô bế, còn mình tự cởi áo khoác ra. Căng thẳng đến tận giờ này, cả hai đều quên không ăn cơm tối, lúc này mới cảm thấy đói.
- Lát nữa vào xem trong bếp có gì không, đưa Phàm Phàm lên giường đã.
Anh bế Phàm Phàm, để cô quỳ xuống rửa mặt, rửa tay rửa chân, sau đó là rửa đít cho cậu nhóc. Trời ạ, từ đầu đến cuối dùng chung một chậu nước.
Ngày nào con cũng vận động rất nhiều, sẽ ra mồ hôi, nếu không rửa ráy thay quần áo cho con, đêm ngủ sẽ không yên. – Anh nói.
Tiểu Phàm Phảm quả thực trông rất sảng khoái, đợi thay quần áo xong, cậu ôm lấy gối, ngủ rồi còn cười tít mắt.
Trác Thiệu Hoa tranh thủ đi tắm, mang theo cái đầu ướt sũng vào phòng thay đồ.
Gia Hàng quay đầu sang, rồi lại không