Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hái Sao

Hái Sao

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342139

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.

ới anh hai hộ anh một câu. – Bàn tay cầm vô lăng của ông Án Nam Phi khẽ run lên.
Bà Trác Dương dờn dỗi lườm ông một cái, lòng ngọt ngào:
- Gọi điện báo hoãn đi, bạn anh có quan trọng bằng anh hai không? Đã đến đây rồi thì thôi.
Ông vẫn lưỡng lự.
Ông Án Nam Phi và bà Trác Dương gật đầu chào ông bà Gia, ông bà Gia vội mỉm cười đáp lại.
- Đây là chị gái và anh rể của Gia Hàng!
Ánh mắt ông Án Nam Phi vượt qua đỉnh đầu Gia Doanh và Lạc Gia Lương, rơi trên một bụi lan xanh mướt phía sau.
- Chào mọi người!
Ông nghe thấy bà Trác Dương chào.
- Mọi người đến đủ cả rồi, phiền anh dọn món lên! – Trác Thiệu Hoa nói với người quản lý.
Ông Án Nam Phi nhanh chóng thu tầm mắt lại, ngồi xuống, không liếc ngang liếc dọc, như thể ông đến đây thực sự là để nghiêm chỉnh ăn một bữa cơm.
Bà Trác Dương quan sát người nhà Gia Hàng. Nhân viên phục vụ trải khăn ăn cho ông bà Gia, dáng vẻ ngỡ ngàng vì được chăm sóc của họ, vừa nhìn đã biết là dân quê tỉnh lẻ. Chị gái trông cũng khá, anh rể…
Bà Trác Dương nhếch môi đầy tao nhã, đúng là đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu. Chưa từng gặp người đẹp hay sao, hai con mắt trừng trừng nhìn bà, à, không phải, là nhìn Nam Phi. A… cảm thấy thua kém chăng!
Lạc Gia Lương quay sang nhìn Gia Doanh. Chân Gia Doanh đang xoắn vào nhau, đầu gối run bắn, hai tay siết lại thành nắm đấm, gân xanh nổi gồ lên trên mu bàn tay, môi tái nhợt, mắt lại sáng quắc lạ thường.
Sau tiếng sét đánh ngang tai, lại là một thùng nước lạnh giá hắt thẳng vào mặt, cái Gia Doanh cảm thấy, không phải là lạnh, mà là như đang đứng trong lò lửa, chị không phải là phượng hoàng, không bay tới cõi Niết Bàn, chị sẽ hóa thành tro bụi, tan biến không dấu vết.
Án Nam Phi là dượng của Hàng Hàng, sự thật tàn khốc biết bao, một cú sốc khiến chị không còn khả năng đánh trả.
Da đầu tê rần, tai ong lên, máu sôi trào trong cơ thể.
Năm tháng đã chôn vùi rất nhiều niềm vui và nỗi đau, có những người xa tận chân trời hoặc khó bề gặp lại, thật sự có thể coi họ chỉ là một người xa lạ quen biết, mỗi người đi theo quỹ đạo nào đó để ràng buộc từ đầu, làm thế nào để gió thổi qua không hằn dấu vết?
Có phải anh ta đã quen với Hàng Hàng từ trước, cho nên mới giới thiệu cho Thiệu Hoa, như thế anh ta sẽ có cớ để hoàn toàn có được Hàng Hàng?
Dượng…
Hàng Hàng đã cưới, đã sinh con, chị còn có thể làm thế nào? Không chấp nhận cũng đành phải chấp nhận.
Sao chị có thể cam lòng, làm sao cam lòng đây?
Rồi có một ngày, nếu cô bé Hàng Hàng tính tình cương trực của chị biết được người dượng hiền từ thân thiết kia chính là người bố đẻ đã bỏ rơi mình, nó còn có thể sống hạnh phúc được không?
Một bàn tay sần sùi thô ráp trùm lên tay chị, chị ngước mắt lên, Lạc Gia Lương đang chăm chú nhìn chị bằng ánh mắt xót xa:
- Uống chút canh nóng đi.
Chị cấu đùi, khóe miệng khẽ động đậy.
- Vui lòng rót giùm ly trà nóng. – Cảm nhận được sắc mặt Gia Doanh rất không ổn, Trác Thiệu Hoa quay lại bảo phục vụ.
Hai tay ôm ly trà nóng, Gia Doanh dần trấn tĩnh lại.
- Bố, mẹ, cảm ơn bố mẹ đã tha thứ cho sự vô lễ của con. Con xin kính hai người. – Trác Thiệu Hoa đứng dậy, rót đầy một ly rượu trắng, quay sang phía ông bà Gia.
- Thiệu Hoa, đừng vội uống rượu, chúng tôi có chuyện này muốn nói với cậu. – Trước khi ông bà Gia kịp lên tiếng, Gia Doanh đã cướp lời.
Ông Trác Minh chau mày.
Bà Ân Xán hừ lạnh một tiếng, cô gái này có biết lịch sự là gì không!
Mặt ông Án Nam Phi thoắt trắng bệch như xác chết.
- Chị nói đi ạ! – Trác Thiệu Hoa mỉm cười ngồi xuống.
- Hàng Hàng đã nói, nó đã trưởng thành, cho nên quyết định của nó tuy không phù hợp với lễ nghĩa và truyền thống cho lắm, nhưng tôi và bố mẹ vẫn sẽ tôn trọng. Nhưng Hàng Hàng còn nhỏ, chúng tôi cho rằng nó vẫn nên học cho xong đã, không muốn sau này nó phải hối hận. Thành tích chuyên ngành và điểm IELTS của nó đều rất cao, sẽ xin được vào các trường nổi tiếng ở nước ngoài, qua Tết, hãy để nó đi du học.
Không khí đột nhiên cứng ngắc.
Ngoại trừ Lạc Gia Lương, hết thảy mọi người đều bàng hoàng sững sờ.
Bà Âu Xán nhướng mày cao ngạo:
- Ý kiến của cô Gia đây không tồi, có điều, không cần thiết, nhà họ Trác đã chấp nhận Gia Hàng rồi thì tuyệt đối không vì vấn đề học lực mà từ bỏ nó.
Gia Doanh cười:
- Cảm ơn sự bao dung của hai vị, nhưng Gia Hàng cũng cần phải nâng cao địa vị bản thân, nếu không sao có thể cùng với Thiệu Hoa cử án tề mi?
Giong nói của cô đầy mỉa mai.
Gia Hàng lặng lẽ hít vào một luồng khí lạnh, chị hai làm sao vậy?
- Chị, chuyện này em và Gia Hàng sẽ cân nhắc kỹ, Phàm Phàm vẫn còn chưa được bốn tháng ạ! – Trác Thiệu Hoa cười ý nhị.
- Phàm Phàm để chị nuôi. – Gia Doanh tỏ vẻ không chấp nhận thương lượng. – Hàng Hàng là do chị nuôi lớn, Tử Nhiên cũng là do chị nuôi, cậu không cần phải lo lắng gì hết.
Lông mày Trác Thiệu Hoa chau lại không chút dấu vết.
Bà Trác Dương không nhịn được nữa:
- Chị gái Gia Hàng, nhà họ Trác chúng tôi không có người hay sao, đến con cháu trong nhà cũng phải nhờ người ngoài nuôi?